9

9/61 Total

1

1/7 Pages

Tháng mười hai ơi

Em ngồi nhặt lá cuối thu,Chỉ còn ít lá để vừa sang đông.Tháng mười hai của nhớ mong,Của mùa nổi gió của đông đã về....

Cuối thu rồi
2020-11-17 22:16:19
54

Tháng mười một cuối thu rồi... anh ạ,Lá vàng rơi lả tả ở bên đường.Hoàng hôn về giăng kín những mù sương,Tình đã lỡ vấn vương sầu trọn kiếp....

Tiếng thu thỏ thẻ
2020-11-15 16:23:25
51

Thu rơi bên thềm vắng,Em có đắng cõi lòng?Như ta sóng cuộn dòng,Nghe gió bông đùa giỡn....

Nhớ thu

Phiêu lãng từ đâu gió đến đây?Đông về ngõ trước xám màu mây.Run run chiếc lá trong giá lạnh,Mưa bay lất phất lạnh vai gầy....

Khúc giao mùa

Mùa thu cuối là đông về hiu quạnh,Hồn lâng lâng lòng chạnh nhớ nơi xa.Đã lạnh rồi nơi đó giữ ấm nha,Nghe tiếc nuối thu qua rồi anh nhỉ....

Thu phai

Tháng mười một nghe thu tàn phai lá,Đông lạnh về buốt giá tím màu da.Nghe xa xa chút gì vương tơi tả,Có phải chăng mảnh vỡ mặt trời tà?...

Em ở đâu?
2020-10-31 12:44:47
57

Người xưa ơi... giờ này em ở đâu?Em bỏ anh không một lời từ biệt.Đến với nhau và yêu nhau da diết,Rồi em đi... đi mãi chẳng quay về....

Đêm Halloween
2020-10-30 22:25:00
48

Bởi sao đêm ngủ mất rồi,Chỉ còn le lói chơi vơi ánh tàn.Cho nên màn sương phủ giăng,Khí trời se lạnh trên ngàn tối nay....

Hoa sữa
2020-10-29 22:10:32
44

Về đi em nồng nàn hương hoa Sữa,Tháng mười sang thu một nửa qua rồi.Sao em còn vương vấn mãi không thôi,Để chiếc lá nổi trôi chiều trống vắng....

Cái nắng gắt gao của mùa hạ đã qua, thay vào đó là sắc vàng tươi tắn dễ chịu hơn của mặt trời mùa thu, bầu trời luôn cao xanh và bồng bềnh những đám mây trắng nhẹ như bông mải miết bay.

Những chiếc lá vàng nhẹ bay theo gió tạo nên tiếng kêu xao xác mặt đường. Mỗi chiếc lá như mỗi cuộc đời, mùa xuân đâm lá, mùa hạ xanh tươi, thu về lá vàng úa, kết thúc một chu kỳ của tạo hóa. Giống như con người, mỗi chiếc lá rơi mang theo trong nó cả bầu tâm tình thầm kín của đời lá mong manh, chóng vánh, có khi là sự hả hê, hoan hỷ, như con người đã hoàn thành sứ mệnh, cũng có khi là sự trăn trở, nuối tiếc thời lá còn xanh. Và hình như, gửi vào trong đó có cả sự hờn ghen, oán trách cho thân phận ngắn ngủi của mình.

Những cơn gió heo may như người bạn thân tiễn đưa những chiếc lá rụng về với cội. Gió thổi. Lá bay. Mùa thu đang vào độ chín. Nhẹ nhàng, lặng lẽ mà dứt khoát, quyết liệt không có gì cản nổi dòng thời gian. Vẫn chỉ là gió thổi và những chiếc lá vàng rụng rơi xao xác, vậy mà sao vẫn làm lòng ta se sắt nhớ thương, hoài niệm…

Ôi! Mùa thu – Mùa cây thay lá. Thu cứ về và cứ lặng lẽ qua đi.