9

9/53 Total

1

1/6 Pages

Tôi về phố cũ cùng thu
2020-10-28 22:14:37
18

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn,Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá.Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ,Có lạc không hay thiếu một điều gì?...

Chỉ mình anh nhớ gió
2020-10-28 17:15:20
41

Xa Hà Nội em nhớ cốm mùa thu?Ban mai từng chuyến xe hoa ngõ nhỏ.Gánh hàng rong bâng khuâng phố cổ,Chỉ mình anh nhớ gió tháng mười ơi....

Một người xa vắng
2020-10-28 16:15:28
24

Tháng mười vương mùi hoa sữa,Áo bay rải nắng một chiều.Lưng trời thơm như dải lụa,Ngợp lòng những kẻ đang yêu....

Hò hẹn
2020-10-28 15:44:18
45

Tháng mười rồi... mình hò hẹn nhé anh,Để sớm mai sương giăng mành thổn thức.Nghe yêu thương vang xốn xang lồng ngực,Phút bồi hồi thao thức những mông lung....

Sắp đông
2020-10-26 16:21:36
22

Tháng mười rồi trời đã se se lạnh,Ở nơi nào có cô quạnh không em?Có nhớ không bờ môi ấy khát thèm,Và cả những vòng tay quen khờ dại....

Thu đến thật rồi
2020-10-26 16:00:12
47

Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng,Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong.Ta nghe đâu đó thu đang chết,Thu khóc thu buồn tiết về đông....

Tháng mười cho em
2020-10-22 21:44:37
62

Tháng mười rồi... lòng em lại xôn xao,Nhớ về anh... vàng au màu hoa ấy.Yêu loài hoa và một thời khờ dại,Ở nơi nào, người có biết hay không?...

Thao thức
2020-10-21 22:14:50
32

Về ngồi đây... trái tim nghe gõ cửa,Tiếng thời gian chìm hút giữa hư vô.Vần thơ ươm trong tâm trí mơ hồ,Bờ tư tưởng chập chùng rêu phong kín....

Tháng mười đến
2020-10-19 21:01:18
53

Tháng mười đến thu trôi đi chầm chậm,Để lòng ta gặm nhấm kỷ niệm xưa.Thạch thảo hoa tim tím nở cuối mùa,Hình bóng ấy ùa về trong tâm tưởng....

Cái nắng gắt gao của mùa hạ đã qua, thay vào đó là sắc vàng tươi tắn dễ chịu hơn của mặt trời mùa thu, bầu trời luôn cao xanh và bồng bềnh những đám mây trắng nhẹ như bông mải miết bay.

Những chiếc lá vàng nhẹ bay theo gió tạo nên tiếng kêu xao xác mặt đường. Mỗi chiếc lá như mỗi cuộc đời, mùa xuân đâm lá, mùa hạ xanh tươi, thu về lá vàng úa, kết thúc một chu kỳ của tạo hóa. Giống như con người, mỗi chiếc lá rơi mang theo trong nó cả bầu tâm tình thầm kín của đời lá mong manh, chóng vánh, có khi là sự hả hê, hoan hỷ, như con người đã hoàn thành sứ mệnh, cũng có khi là sự trăn trở, nuối tiếc thời lá còn xanh. Và hình như, gửi vào trong đó có cả sự hờn ghen, oán trách cho thân phận ngắn ngủi của mình.

Những cơn gió heo may như người bạn thân tiễn đưa những chiếc lá rụng về với cội. Gió thổi. Lá bay. Mùa thu đang vào độ chín. Nhẹ nhàng, lặng lẽ mà dứt khoát, quyết liệt không có gì cản nổi dòng thời gian. Vẫn chỉ là gió thổi và những chiếc lá vàng rụng rơi xao xác, vậy mà sao vẫn làm lòng ta se sắt nhớ thương, hoài niệm…

Ôi! Mùa thu – Mùa cây thay lá. Thu cứ về và cứ lặng lẽ qua đi.