Dấu hỏi cuộc đời

2021-04-06 20:30:47
58

Anh muốn hỏi vì sao em yêu hoa màu tím?
Để cánh nhung buồn sướt mướt dưới sương mai.
Anh muốn hỏi vì sao em lại khóc?
Để cho anh thao thức suốt đêm dài.

Anh tự hỏi... phải chăng hoa màu tím?
Nỗi buồn em mang mác đến tương tư.
Giữa mênh mông của biển đời cuộn sóng,
Mãi âm vang dằn vặt bến sương mù.

Anh muốn hỏi sao em im lặng thế?
Để anh buồn cho nỗi nhớ thương thêm.
Một lời thôi với anh là quá đủ,
Đừng để cho hoa mộng rớt bên thềm.

Hay hôm nay tại mưa giông kéo đến?
Em sợ một mình mang nỗi nhớ vào đêm.
Hay sợ thuyền mơ không quay về bến?
Để em một mình len lén đón trăng lên.

Nếu có thể nỗi buồn em chia nửa,
Để trăng kia đừng khuyết bao giờ.
Nếu nước mắt hoen mi vì hạnh phúc,
Suốt đời anh xin làm kẻ tình si.

Hãy nhìn anh cho anh hiểu được em,
Một chút thôi hỡi tình yêu bé nhỏ.
Giấc mộng hồng đôi ta còn giang dở,
Đừng mang thân vào chớp bể, mưa ngàn.

Dấu hỏi cuộc đời anh chưa hiểu được em,
Dấu nặng trong anh lớn dần theo năm tháng.
Sợ một ngày hoa không về theo nắng,
Sợ sóng dạt buồm thơ về chốn xa mờ.

Mong một lần thôi cho anh hiểu được em,
Vì tình yêu trong anh đang bỏng cháy.
Đừng bao giờ... một lần hay mãi mãi,
Đi bên anh là dấu hỏi cuộc đời.

- Nguyễn Thanh Hải -

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Chào tháng tư
2021-04-05 20:30:45
36

Em hãy về nhặt hạt nắng tháng tư,Để câu thơ thôi chần chừ trăn trở.Vườn nhà bên hoa Loa kèn hé nở,Trắng tinh khôi như nỗi nhớ hôm nào....

Hẹn ước
2021-04-04 15:07:25
42

Tháng tư nhặt sợi nắng vàng,Bắc cầu dải yếm đón nàng về dinh.Men đời ngọt chén rượu tình,Tương phùng duyên thắm... chúng mình nên đôi....