Chuyện tình mùa đông

2020-12-18 17:16:42
14

Mùa đông năm nay không lạnh. Bọn Hiên đổ thừa đó chính là lý do khiến chuyến đi chơi đêm Noel mất vui. Nói thế thôi chứ vui hay không thì liên can gì đến thời tiết. Năm nay thiên hạ mừng lễ lớn hơn mọi năm, đi đến đâu cũng thấy đèn điện sáng choang, loại đèn trang trí cũng hiện đại và đa dạng hẳn so với năm trước. Mọi người đổ dồn đến những nơi đông người, đồn đại với nhau hướng đó có ông già Noel làm bằng điện tử nhảy rất đẹp hay bên góc bùng binh ngã sáu có hẳn một hàng thông trang trí tuyện với lắm.

Thế đấy, có gì mà đổ thừa không vui kia chứ. Đó là chưa kể bọn Hiên bây giờ khá hơn trước nhiều, đứa nào trong túi cũng tiền bạc xông xênh. Ăn gì vào quán nào không cần phải đắn đo như trước, thế mà sao không hồ hởi được như mọi năm? Mấy tên con trai gân cổ lên ngân nga những bản tình ca mùa đông, chúng nó bảo: “Cho có không khí”.

Nhưng “không khí” đâu chẳng thấy, chỉ thấy bụi bay vào cổ ho sặc sụa. Nga gạt đi: “Thôi, mấy bố làm ơn đừng hát, có biết Chúa là ai đâu, hát thế nghe vô hồn lắm!”. Đám con gái cố tạo ra vẻ tươi tắn bằng thứ phấn son dễ ăn bụi, không quen nên cứ thấy nhớp nhớp thế nào, được một lát liền lấy khăn giấy bôi sạch. Chúng cố phá tan không gian im lặng bắng những tiếng “ồ”, “à” khi phát hiện ra thứ gì đó hay hay trong tầm mắt, nhưng rồi cứ thấy gượng gạo thế nào nên im luôn.

Trong nhóm, chỉ có Xuân là làm được điều đó. Tiếc thay, Xuân lại im lặng từ lúc mới khởi hành. Nó đang giận Phong. Tội nghiệp. Tại cái điện thoại trong túi Phong cứ réo lên liên tục chứ Phong có lỗi gì đâu. Bây giờ thì đã khoá máy hẳn rồi nhưng lỡ làm mặt giận nên giận luôn cho biết tay. Phong đã nhiều lần khổ sở với kiểu giận hờn vô cớ này của Xuân, vẫn kiên nhẫn hạ mình xin lỗi, mà phải xin lỗi sao cho trơn tru nó mới thành khẩn, mặc dù chẳng biết mình phạm tội gì. Lắm lúc tự ái nổi lên, Phong muốn dẹp bỏ thứ tình cảm hết sức trẻ con ấy sang một bên nhưng lần nào cũng thế, chưa kịp vênh váo lên để nói với Xuân: “Thôi nhé, lần này thì đừng hòng, tôi bỏ mặc tất cả rồi!”.

Phong đã nhận ra quãng đường phía trước mặt mình sẽ chênh vênh như thế nào nếu không có Xuân, một Xuân vừa lạnh lùng vừa gần gũi, một Xuân vừa lém lỉnh nhưng cũng thật ngoan hiền. Lúc ấy, Phong nhận ra mình đã yêu Xuân thật rồi, yêu cả những lúc giận hờn của Xuân, như lúc này đây Xuân cần cho Phong biết bao và cũng cần cho cả nhóm biết bao.

Chưa mười giờ, tức là chưa đến thời điểm để giải tán. “Để đứa nào có người yêu thì về tạo cơ hội cho người yêu bày tỏ tấm chân tình” - một đứa nào trong nhóm đã thốt lên câu đó cách đây... ba năm, thế là thành lệ. Nhưng năm nay đành phá lệ, bởi chúng nó nghe phong phanh phía trước kẹt xe dữ lắm, không khéo chen ra không được, trễ hẹn con Hà lại phải khổ với “ông” người yêu khó tính của nó ở nhà. Hơn nữa, khói bụi và tiếng động cơ xe máy khiến đứa nào cũng ngán ngẩm.

Thôi thì giải tán. Đức quay ra sau hỏi Hiên: “Em có muốn đi đâu không?”. Hiên không thích cách hỏi này của Đức. Đức cũng thừa hiểu trong những trường hợp tương tự như thế này, miệng lưỡi con gái bao giờ cũng thốt ra chữ “không”. Đức gật gù ra vẻ luôn chiều theo Hiên, điều đó làm cô thấy khó chịu. Một năm làm việc mệt mỏi, Hiên mong mỗi có ngày này. Bây giờ chỉ biết trách chính mình mà thôi, cớ sao lại yêu mùa đông đến như thế, cớ sao lại lại mong chờ mùa đông đến như thế.

Đây là đất phương nam kia mà. Nhưng ai bảo: “Ở Sài Gòn không có mùa đông kia chứ!”. Hiên đã thấy cái lạnh phảng phất đâu đây, lạnh ở trong lòng, lạnh tận tim gan. “Anh ạ, cho em xuống đây nhé! Đấy, ngay chỗ nhà bạn em, em có chút việc” - Hiên nói rất nhẹ, nhẹ như thể không muốn câu ấy thoát ra, không muốn nó đến tai Đức. Vì chính Hiên cũng chưa biết mình xuống đấy để làm gì, hay lại gom thêm cho mình nỗi trống trải khi biết chắc rằng chẳng có đứa bạn nào ở trong phòng lúc này, ngày này.

Quen nhau ba năm trời, chưa lúc nào Đức đọc được suy nghĩ trong đầu Hiên, chưa một lần làm trái những gì Hiên nói. Tiếc thay, Hiên chỉ nói những điều để mong người ta làm... ngược lại. Hiên cảm thấy mình cũng thật lạ. Cuộc đời này có quá nhiều việc lớn lao để làm nên người ta thường để quên những việc nhỏ nhặt. Hiên lại cần những cái gọi là nhỏ nhặt ấy. Đứa bạn có lần bảo: “Mày thành công nhưng lại không giống những người thành công”.

Hiên không hỏi đâu là điểm khác nhau nhưng nó vẫn nói: “Họ cứng cỏi gần đến góc độ tàn nhẫn, như thế mới bớt khổ”. Hiên cũng nghĩ vậy nhưng không làm được vậy, thế nên hằng đêm, cô vẫn nhét headphone nhỏ vào tai, nghe những thông điệp yêu thương người ta tặng nhau trên chương trình “Quà tặng âm nhạc” và mong chờ. Hay trong lúc này đây, Hiên thèm có ai đó ngồi bên cạnh, chỉ để nghe Hiên kể cảm xúc lần đầu tiên khi cô nghe bài hát: “Có đôi khi để một lần khát khao được đến bến đảo hoang tìm nơi vắng bóng người, rồi cười nói một mình, và lặng khóc một mình...”

“Em xuống đây thật à?” - Đức lên tiếng.

“Vâng. Ngã tư” - Hiên trả lời. Nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn người là người. Cái cảm giác không biết đi về đâu thật là đáng sợ. Hiên kéo cao cổ áo như một thói quen, không có gió, chỉ có hơi nóng bốc lên từ mặt đường và phía sau ống khói của ngút ngàn xe máy chen chúc nhau trên đường. Biết đâu như thế này cũng tốt, Hiên muốn biết cảm giác một mình trong đêm Noel như thế nào. Dòng người đang đổ dồn về phía giáo đường. Cô hòa vào họ, bỗng thấy lòng nhẹ tênh. Ngôi nhà thờ vắng tanh. Không có đèn chớp, cũng chẳng có hang đá nên không ai buồn đến. Chỉ có hàng thông đứng co ro trong bóng tối, nhìn cô độc lạ. Vị sơ già thấy Hiên vội lọc cọc chống gậy đi ra, bảo Hiên: “Con vô đây làm gì, chẳng có ai trong ấy cả. Mọi người đang chuẩn bị tổ chức cho nghi lễ bên ngoài kia”. Hiên nhìn theo phía tay sơ chỉ. Một khoảng trời sáng rực. Hiên bỗng thấy sợ thứ ánh sáng chói lòa, sợ cả chốn ồn ào náo nhiệt ngoài ấy.

“Con muốn ở đây cho yên tĩnh để cầu nguyện sơ ạ!” - Tuỳ con vậy.

Chờ cho tiếng gậy của vị sơ già lọc cọc đi về phía gác chuông, Hiên thong thả dạo bước vào ngôi thánh đường. Hóa ra không phải mình Hiên đến đây. Đã có sẵn đứa con gái trạc tuổi Hiên ngồi bên góc trái, hàng ghế cuối cùng. Tối quá, Hiên tiến lại phía cầu dao, với tay định bật đèn. Chợt, đứa con gái lên tiếng: “Đèn họ gỡ mang ra ngoài hết rồi. Bạn đến đây ngồi với mình được không?”

Giọng nói cô gái thiết tha như thể đã quen thân với Hiên từ lâu lắm. Mặc dù rất muốn ngồi một mình trong lúc này, nhưng Hiên không thể chối từ. Vẻ như trong giọng nói ấy đang chất chứa những nỗi niềm cần tâm sự. Qua thủ tục làm quen ban đầu, Hiên biết được cô gái tên Quỳnh. Quỳnh bằng tuổi Hiên nhưng sinh trước hai tháng. Cô có nước da trắng và mái tóc thật dài. Chỉ tiếc là tối quá nên Hiên không nhìn được Quỳnh cười, nhưng chắc là đẹp lắm vì cô đang hạnh phúc mà. Quỳnh hồ hởi khoe: “Bọn mình quen nhau cũng tại ngôi giáo đường này. Vì hoàn cảnh nên không được gần nhau nhưng mình luôn hạnh phúc ngay cả lúc xa nhau, cứ như anh ấy đang ở bên mình trong mọi lúc. Mỗi năm một lần, bọn mình hẹn gặp nhau ở đây...”

“Hóa ra bạn đang chờ người yêu à?” - Hiên hỏi

 “Có lẽ hôm nay anh ấy không đến. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, bọn mình được ở bên nhau rồi.” - Nét mặt cô gái ấy ánh lên sự hạnh phúc.

 “Đám cưới à?” - Hiên lại hỏi tiếp.

Quỳnh không trả lời. Trong bóng đêm, Hiên vẫn nhận ra nét mặt cô đang rạng ngời trong hạnh phúc. Cô nói rất nhiều và cười cũng rất nhiều, Hiên chỉ ngồi nghe nhưng thấy lòng vui lắm, vì đã lâu rồi chưa ai nói với Hiên chuyện tình yêu là có thật. Hiên nhắm mắt lại, tưởng tượng ra ngày Quỳnh mặc áo cô dâu đứng cạnh người con trai cười tươi rạng rỡ. Đó phải là đôi vợ chồng hạnh phúc lắm. Họ xứng đáng được hưởng hạnh phúc như thế, vì xem ra yêu nhau đâu phải chỉ ngồi một chỗ để mà giữ nhau. Hiên chợt nhớ ra tại sao mình không hỏi thời gian cũng như địa điểm tổ chức tiệc cưới để có thể chúc phúc cho họ. Hiên rất muốn làm điều đó. Hiên quay sang thì Quỳnh đã ra đến cửa giáo đường. Cô quay lại, vẫn giọng nói hồ hởi ấy khoe với Hiên: “Anh ấy đến rồi, mình đi đây!”

“Khoan đã, chờ mình…”, Hiên đuổi theo nhưng Quỳnh đi vội quá, bóng cô đã khuất hẳn sau hàng thông dưới bậc thềm. Hiên cố gọi với theo: “Quỳnh ơi, chờ đã!”.

Nhưng tiếng gọi của Hiên nhỏ quá, chỉ gom lại bên hiên giáo đường và lọt vào tai vị sơ già với nỗi ngạc nhiên bật thành câu hỏi: “Con gọi ai vậy?”

“Một người bạn mới quen vừa ở đây với con. Bạn ấy mới đi khỏi đây.” - Hiên giải thích.

Vị sơ già càng lộ vẻ kinh ngạc: “Ta đứng đây có thấy ai ra đâu? Chẳng phải trong giáo đường chỉ có mình con thôi sao?”

Hiên bắt đầu ngờ ngợ. Cô rùng mình nghĩ đến câu chuyện về những vong hồn. Vị sơ già chợt thay đổi nét mặt, vẻ kinh ngạc thay bằng nỗi khắc khổ, người vỗ nhẹ vai Hiên: “Ta hiểu rồi!”

“Sao cơ ạ?” - Hiên ngạc nhiên.

“Hai đứa nó đáng yêu lắm, chiều nào cũng chở nhau trên xe đạp đến đây để cầu nguyện. Nhưng có lẽ Chúa sắp đặt cho chúng sống bên nhau nơi cuộc sống vĩnh hằng chứ không phải trần gian này. Trần gian chỉ là nơi tạm bợ thôi con ạ!” - Vị sơ kể.

Càng nghe, Hiên càng cảm thấy... rối mù: “Sơ nói rõ hơn được không?”

“Nhưng con cần phải bình tĩnh đấy nhé! Thực ra, cô gái ấy đã chết cách đây ba năm vì tai nạn đột xuất, đêm Noel nào cũng về giáo đường này, bởi chính nơi đây đã “khai sinh” ra mối tình đẹp đẽ của họ” - Vị sơ già cười hiền hòa.

“Còn người con trai bây giờ thế nào, thưa sơ?” - Hiên tò mò.

“Đấy, anh ta mắc bệnh ung thư thời kỳ cuối. Người nhà đưa anh đến đây để thực hiện nguyện vọng cuối cùng: giữ trọn lời hẹn với người yêu” - Sơ già đưa tay chỉ về phía hàng thông, nơi mà cô gái vừa khuất bóng.

Nỗi sợ hãi lớn dần lên trong Hiên, nhất là khi ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt, gầy gò của anh thanh niên và nhớ lại giọng vui mừng của cô gái: “Vài ngày nữa thôi, bọn mình được ở bên nhau rồi...”.

Bên ngoài, thánh lễ đã tan từ khi nào. Hiên khóc. Lần đầu tiên đi dự lễ đám tang một người lạ mà Hiên khóc. Chúa ở trên cao cũng không hài lòng, Hiên biết, Chúa giận Hiên nhiều lắm vì thực ra Hiên chưa bao giờ tin có kiếp sau, có một cuộc sống vĩnh hằng nào đó. Biết họ có gặp được nhau hay không?

Đức đón Hiên trước cổng giáo đường, lúng túng một cách khổ sở khi nhìn khuôn mặt đẫm nước của Hiên. Chỉ tay về phía đám tang, giọng anh chùng xuống: “Người đó là bạn em hả?”

Hiên không nói gì, lẳng lặng ngồi lên sau xe. Hiên định sẽ kể cho Đức nghe tất cả, nhưng đến khi xe lăn bánh, Hiên bỏ quên ý định ấy nơi giáo đường. Biết phải kể như thế nào? Kể từ đâu? Mà từ ngày mới quen đến giờ, Đức xếp cô vào loại người lãng mạn nhất thế gian nên có chuyện gì buồn là chính đáng đâu? Thôi thì không kể nữa vậy. Mà hình như cũng khá lâu rồi, Hiên chẳng có chuyện gì để kể được với Đức. Bỗng, Hiên muốn gặp cô gái ấy quá, để nghe cô khẳng định lại thêm một lần nữa, rằng tình yêu là có thật - cái điều mà Đức chẳng thể chứng minh được với Hiên.

- La Thị Ánh Hường -

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Châm ngôn sống cho năm mới

Thay vì buồn bã nuối tiếc những gì đã xẩy ra trong năm cũ...

Đi qua mùa đông

Vào lúc cô còn lười biếng trốn trong chiếc chăn bọc vải hoa tím ngát, Phan gọi điện hỏi: “Có lạnh lắm không?...