Tình qua

2016-01-30 11:26:18
537

Tôi dạo thanh bình giữa phố đông,
Tự cười sao chở núi và thông
Đến đây áng trở người qua lại;
Bỗng lướt ngang tôi một thoáng hồng.

Tâm trí còn kinh trận gió người!
Bốn bề không khí bỗng reo tươi.
Một luồng ánh sáng xô qua mặt,
Thắm cả đường đi, rực cả đời.

Tôi trải thương yêu dưới gót giày,
Ôm chừng bóng lạ giữa mê say.
Lòng buồn lững thững vương sau áo,
Bước đẹp mà sao khéo tỏa dây.

Thiên hạ về đâu? Sao vội đi?
Bao giờ gặp nữa? Có tình chi?
Lòng tôi theo bước người qua ấy,
Cho đến hôm nay vẫn chẳng về.

Xuân diệu

Bài tiếp theo
Ca tụng
2016-01-28 20:16:02
557

Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên.Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức.Ngươi hay khóc, ngươi không cần sự thực,Nhớ thương luôn, nên mắt có quầng viền...

Thu
2016-01-28 20:07:35
943

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa.Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.Buồn ở song xanh nghe đã lại,Mơ hồ trong một tiếng chim qua....