Ngun ngút

2019-02-12 22:24:34
71
Ngun ngút

Vẫn biết mình già,
Nhưng mà con chữ.
Cứ mãi lân la,
Nên tình lại cứ.

Em rời xa xứ,
Một sớm thu về.
Tôi ở lại quê,
Nghe bờ tre níu.

Mùa xuân nặng trĩu,
Cánh én chao nghiêng.
Mà sao ưu phiền,
Chưa lần được trút.

Xa rồi hun hút,
Cả ánh mắt nhìn.
Xa rồi ngùn ngụt,
Đốt cả niềm riêng.

Vẫn biết chung chiêng,
Bao lần đếm mỏi.
Gót lạc luân phiên,
Làm sao người hỡi.

Xa tầm tay với,
Mưa nắng chia đường.
Em gói yêu thương,
Về miền đất lạ.

Tình chưa hối hả,
Đã vẹn câu thề.
Tôi ở lại quê
Nghe lòng ngun ngút!

(st)

Bài tiếp theo
Từ em hoài xa vắng
Từ em hoài xa vắng
2019-02-12 21:55:32
88

Nắng nghiêng qua vai,Chiều đi vào tối.Em nghiêng qua lối,Tôi chìm bóng đêm.Có nói gì thêm,Chỉ buồn con ngõ.Một cơn mưa nhỏ,Cũng đủ dầm dề....

Không là nhau nữa
Không là nhau nữa
2019-02-11 21:24:56
86

Không là nhau nữa,Đành giã biệt thôi.Mà sao ông trời,Còn lay lắt mãi.Em về nơi ấy,Xanh một vùng mây.Bỏ lại tôi đây,Giăng mù bụi đỏ....