Mảnh thơ tình khờ dại

2020-10-06 16:32:51
67

Tháng mười về...
Đón những cơn gió lòng tê tái.
Đông ngập ngừng qua... khe khẽ,
Thu vấn vương lá còn rơi rụng.
Ôi ta mông lung... tháng chín... tháng mười.

Tháng mười rồi... lành lạnh gió đông qua,
Sao khẽ khẽ tiếng lá rơi còn đó?
Vẫn hoang tàn xơ xác đầu con ngõ,
Chiều hoàng hôn tím đỏ những chân mây.

Tháng mười rồi... sao nhung nhớ còn đây,
Người lữ khách lan man đầy bối rối.
Cánh nhạn sa ngọn gió nào khẽ thổi,
Én lạc bầy mỏi mệt nỗi cô đơn.

Tháng mười rồi... đêm sẽ bỗng dài hơn,
Trong khói thuốc và giận hờn nức nở.
Dòng thơ mãi vẫn còn hoài dang dở,
Cung đàn buồn còn lỡ phím yêu đương.

Cuộc đời ta... thân trai mãi tha phương,
Kiếp viễn du những thu trường tình tự.
Ôi tình yêu và kẻ đời viễn xứ,
Dở dang hoài, dang dở... dở dang thôi.

Nay tháng mười... mặc kệ dòng thu trôi,
Đời cô độc sẽ còn lênh đênh mãi.
Dòng tâm sự chênh vênh còn ở lại,
Mảnh thơ tình khờ dại... vẫn hoài bay.

- Huỳnh Minh Nhật -

Bài tiếp theo
Ru mưa
2020-10-05 21:05:07
45

Đêm buồn ngồi đếm mưa rơi,Bao nhiêu giọt đắng ngập trời mênh mông.Giọt thương giấu mãi trong lòng,Giọt buồn vời vợi xa xăm mong chờ....

Mưa khóc tình xưa
2020-10-05 20:45:26
45

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi,Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?Heo hút lưng trời mây lặng lẽ,Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly....