Khúc tự tình

2019-08-30 22:01:39
94
Khúc tự tình

Từ độ em đi nắng cũng buồn...
Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương.
Có khi một mình cười đau khổ,
Người tưởng kẻ điên ở bên đường.

Bàn tay năm ngón mộng còn đan,
Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng.
Hồn không vẽ nổi hình dung cũ.
Nên nhớ trong tim đã dần tàn...

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co,
Nay cứ nằm im muốn đợi chờ.
Chẳng biết người đi mùa thu ấy,
Sẽ trở về không hay hững hờ...

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi,
Người còn cách biệt mãi xa xôi.
Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại,
Thì tim mới nở đóa hoa cười.

Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông,
Để xóa ưu tư mộng vô thường.
Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc,
Còn hoài da diết nặng tâm hồn.

Đông về lành lạnh gió heo may,
Chở nỗi niềm thương đến nơi này.
Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ,
Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy.

Có một kẻ điên đứng làm thơ,
Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa.
Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi,
Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa?

(st)

Bài tiếp theo
Gái hư
Gái hư
2019-08-29 17:36:55
79

Như thế nào thì được gọi gái ngoan?Về cơ bản cũng hoàn toàn giống hết.Tự nhìn ngắm vẽ tô màu thêu dệt,Rồi cho mình chẳng có vết tì dơ,Trong thẳm...

Cuộc đời cũng thật khéo đùa
Cuộc đời cũng thật khéo đùa
2019-08-27 22:10:48
74

Cuộc đời dang dở dở dang,Con sông uốn khúc ngỡ ngàng cong queo.Lục bình hoa tím trăng cheo,Hững hờ con nước xuôi theo từng mùa.Cuộc đời cũng thật khéo đùa,Tình...