Một đời chúng ta, một đời đau khổ.
Chớp mắt quay đầu, một kiếp đã qua.
Mỗi người chúng ta đều mòn mỏi.
Đi tìm con đường mang tên hạnh phúc.
Khi tuổi xế chiều tóc đã điểm sương
Quay đầu nhìn lại mới nhận ra rằng
Thanh xuân, sự nghiệp, tình ái, gia đình.
Đều là những thứ chúng ta từng có.
Cũng có lúc ta chìm trong tuyệt vọng.
Chán nản, u sầu rồi tự hỏi đi về đâu?
Chớp mắt qua đi khi nhìn lại quá khứ.
Ngẫm ra có khi lại ngưỡng mộ chính mình.
Cũng có lúc ta mới biết hối hận.
Vì những gì mình đã lãng phí cho qua.
Những gì đã từng có, lại không nhận ra.
Chạy theo những ảo mộng huy hoàng.
Một người không biết đủ với hiện tại.
Biển bạc, núi vàng, địa vị cao sang.
Cũng không thể hạnh phúc an yên.
Chỉ khi nào biết đủ, hạnh phúc mới đến tìm.
Hạnh phúc không đâu xa như ta tưởng.
Mà thường trực nếu ta biết nhận ra.
(st)
Cảm nhận của bạn về bài viết:
Sống ở trên đời không có ai hoàn hảo. Tiền và tình cũng chỉ ảo mà thôi. Kiếp nhân sinh giữa cái cõi luân hồi Sao an lạc trong cái nôi cay đắng. Với...