Có những ngày... đi qua thật khẽ

2020-12-08 16:14:28
69

Có những ngày... mở mắt ra đã lạnh,
Thèm bờ ngực êm, ấm áp để rúc vào.
Giọng thì thào "trời đã kịp sáng đâu,
Em lại đây, anh ôm nào cô bé!".

Có những ngày... mùa đi qua thật khẽ,
Nghe chông chênh xâm lấn mảnh tim gầy.
Chiếc lá vàng khẽ động giữa heo may,
Rơi thánh thót vào bóng chiều loang lổ.

Có những ngày... nhìn mây giăng con phố,
Góc công viên ghế đá buổi hẹn hò.
Em dỗi hờn, anh mặt mũi buồn xo.
"Xin lỗi mà... kẹt xe nên đến trễ."

Có những ngày... trôi qua và cứ thế,
Ta xa nhau không biết tự bao giờ.
Lạnh nhạt dần trong cả những giấc mơ,
Con tim héo khát khô lời âu yếm.

Có những ngày... chuyện mình thành phù phiếm,
Chẳng ở bên như ước nguyện ban đầu.
Chẳng thể hờn, chẳng thể trách cứ nhau,
Ôm tình lặng chôn sâu vào miền nhớ.

Có những ngày... bước qua ngàn lá vỡ,
Mà ngỡ đang giẫm nát trái tim mình.

(st)

 

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Trời lập đông

Lối quen nào bây giờ sao hun hút?Mắt em nhìn đâu... thấy được mùa thương?Trời lập đông trên cỏ cây gầy guộc,Anh xa em... hoang vắng những con đường....

Khoảng trời ly biệt

Tình ngày nào sao người nỡ đành xem...Như bọt biển tan bay chiều gió bấc.Tháng mười hai những nỗi buồn không mất,Mà lại còn thêm cung bậc đớn đau....