Bão giông

2020-09-27 21:32:36
63

Chiều trở gió, màu hoàng hôn rạn vỡ,
Sao tôi nghe nắng rót mật trên đầu?
Trời giông tố rối bời đôi lọn tóc,
Ước lệ tràn nhưng lệ lại luồn sâu.

Những ân tình gió hỡi cuốn về đâu?
Thơ rơi hoang trên khói thuốc buồn rầu.
Chiều lặng lẽ vuốt bàn tay năm ngón,
Buổi nắng về ai biết có còn nhau?

Trời cuồng nộ yên bình xa lạ quá,
Ai nhớ, quên quên... nhớ một ai rồi?
Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngược,
Biệt ly rồi có nhớ cũng đành thôi.

Mưa ướt mềm hoen mi mắt xa xôi,
Lối đi xưa rêu mốc phủ chân đồi.
Tình gục chết chắc trời xanh... có lẽ,
Gió đan tình, giông bão ở trên môi.

(st)

Bài tiếp theo
Tháng chín ơi
2020-09-24 21:17:30
67

Tháng chín ơi... gọi thôi mà như khóc,Mùa thu mưa vẫn thu biếc ran râm.Vịn vào đâu cũng hụt hẫng phân vân,Em lẫn khuất giữa muôn vàn lối phố....

Mưa chi?
2020-09-24 16:05:13
47

Mưa chi cho mắt lệ buồn,Mênh mang từng phiến nước tuôn lá sầu.Chao nghiêng bóng nắng qua cầu,Tóc mai vướng sợi giọt châu cuốn chiều....