Lệ nhòa Vu lan
Ngày đông cái lạnh lắt lay,
Cha đi từ đó khăn bay trắng đường.
Chắc là cha chẳng còn thương,
Các con thơ dại… nợ vương ta bà.
Cha đi tròn đủ hai ba,
Vu Lan hiếu hạnh trong nhà con côi.
Con cha đứa đứng, đứa ngồi,
Loay hoay mình mẹ gánh đời nặng vai.
Một đời áo vải sờn vai,
Chắc là cha đã mệt nhoài đúng không.
Để rồi vào tiết trời đông,
Cha bỏ đi mãi... con mong mỏi mòn.
Con cha chập chững cây non,
Nhìn đời ngơ ngác không còn có cha.
Nay mùa hiếu hạnh cài hoa,
Bông trắng bông đỏ... lệ nhòa Vu lan.
(st)
0 Cảm nhận