Có lẽ nào... ta lại quên ta

Có lẽ nào... ta lại quên ta

Có lẽ nào... ta lại quên ta

Có lẽ nào sóng lại muốn ra khơi,
Bong bóng nhỏ vỡ tan chiều nay mưa quá vội.
Vết chân chim chạm vào miền cỏ rối,
Sợi tóc nào ừ nhỉ... trắng mênh mông.

Có lẽ nào mây xanh thẳm mà gió lại thành giông,
Cứ thổi đi mà trách đời nông nổi.
Hạt cát trên tay ơ có lẽ nào có tội?
Rơi xuống đời hong hóng chút long đong.

Ta bây giờ... một chiếc bóng chơi vơi,
Đường dâu bể đã mòn chân mà cuộc người vẫn vội.
Mong bình yên cho một lần đánh đổi,
Hạnh phúc nhạt nhoà ta lại thấy lênh loang.

Tháng sáu đây rồi... mưa cũng muốn đi hoang,
Gọi gió lại thầm thì điều không thể.
Dốc nắng ngày xưa chợt buồn kể lể,
Ngả phía nào cũng hun hút gió trùng xa.

Có lẽ nào... ta lại quên ta.

- Nga Vũ -

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2023 Bản quyền onlinetinhyeu.com