Cô ấy hay cười nhưng rất cô đơn

Cô ấy hay cười nhưng rất cô đơn

Cô ấy hay cười nhưng rất cô đơn

Cô ấy hay cười nhưng rất cô đơn,
Hay giấu nỗi buồn vào sâu trong đáy mắt.
Thanh xuân đi qua, chẳng biết tự bao giờ đánh mất...
Một tiếng cười giòn tan thuở hồn nhiên.

Có những điều cô ấy chẳng thể quên...
Một nụ cười hiền khó mà che giông bão,
Một ánh mắt trong chẳng giấu đi gượng gạo,
Một cuộc tình khờ khạo nhen nhóm những lằn đau.

Bao lâu nhỉ? Có lẽ đã rất lâu...
Cô ấy chưa từng cười bằng niềm vui chân thật.
Và bỗng sợ hãi những lời ngọt mật,
Quá khứ là điều khó bước chân qua.

Bao nhiêu nắng để bung một nhành hoa?
Bao nhiêu niềm tin để nét cười đủ thắm?
Bao nhiêu chông gai để trở nên thầm lặng?
Và sẽ còn bao đêm trắng mênh mang.

Cô ấy vẫn cười, cười trong nỗi đa đoan,
Khi giọt nắng vàng đã chẳng như chính nó.
Khi nắm lại bàn tay và quyết tâm từ bỏ,
Dường như cô đánh mất chính mình rồi!

Mong sao...
Mong sao giữa tất bật cuộc đời,
Có thể thêm một lần cười hạnh phúc.
Mong sao giữa những bộn bề thoáng chốc,
Có một góc bình yên ghé qua thăm.

Và mong sao... năm tháng ấy dư âm,
Sẽ làm ngọn gió đủ bằng cơn bão tố.
Để cô ấy lại vui, đôi môi thiên thần nhỏ...
Sẽ lại thêm trong trẻo rộn tiếng cười.

(st)

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2023 Bản quyền onlinetinhyeu.com