Tựa vào vai anh

Lưu bài yêu thích

Tựa vào vai anh

Đã mệt chưa em trên đại lộ cuộc đời?
Mệt rồi thì tựa vai anh mà ngủ.
Đừng cất giữ nỗi buồn trong ngăn tủ,
Lấy ra đi có một kẻ cần chia.

Và ngốc à, em đừng mượn rượu bia,
Uống đến đỏ khuôn mặt đang xinh đẹp.
Đừng cố tỏ mình là người sắt thép,
Mạnh mẽ làm gì,mạnh mẽ để ai coi.

Về đây em cho lòng hết đơn côi,
Anh cho mượn bờ vai này miễn phí.
Và hãy kể anh nghe về những trang nhật kí,
Mà người đời lừa dối, điêu ngoa.

Những nhọc nhằn em đã trải qua,
Chia sớt cho anh một phần đau khổ.
Dẫu mai này mái đầu kia nhường chỗ,
Cho một bờ vai khác chẳng phải là anh.

Dẫu đến cuối đời mình chẳng bước song hành, 
Dẫu mình chẳng được như bài thơ đôi dép. 
Thì em ơi, vì cuộc đời cho phép... 
Em cứ đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

Anh vẫn là một chiếc bóng lặng thinh,
Dõi theo em trên con đường em bước. 
Những nỗi lòng nào ai hiểu được, 
Không phải tại anh, cũng không phải tại em.

Câu trả lời bỏ ngỏ, lặng im,
Theo thời gian chỉ còn nỗi nhớ...
Em muốn khóc như trời mưa đang đổ?
Cứ khóc đi cho lòng nhẹ mây xanh.

Khóc xong rồi... em cười nhé yên lành, 
Hay bỗng có một ngày em bực tức. 
Vì một người em yêu thương rất mực,
Anh sẵn sàng làm "bao cát" cho em.

"Bao cát" hiền khô để em trút hết buồn phiền,
Mai này dẫu con tàu em thay bến...
Bến hạnh phúc, bến bình yên sẽ đến, 
Anh suốt đời vẫn là một sân ga.

Dù sương giăng hay gió lạnh, mưa sa,
Sẵn sàng đón con tàu em trở lại. 
Kể anh nghe những muộn phiền, khờ dại.
Bờ vai này vẫn đó... mái đầu ơi.

Đã mệt chưa em trên đại lộ cuộc đời? 

(Hoài Vân)

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com