Trở mùa

2020-12-26 15:47:55
48

Se lòng bởi gió mùa đông,
Gom bao nhiêu nắng đủ hong tình sầu.
Chân trời mây xám nhuộm màu,
Lang thang phiêu bạt về đâu cuối ngày.

Thu còn vương vấn lại đây,
Để bao xác lá rụng đầy trước sân.
Thu đi đông lại mấy lần,
Mùa qua chỉ thấy muôn phần xót xa.

Tình xuân đã hết mặn mà,
Sắc hương rồi cũng nhạt nhòa thời gian.
Chạnh lòng nghĩ ngợi lan man,
Đời như thuyền giấy theo làn sóng xô.

Lênh đênh trôi dạt sông hồ,
Miệt mài một kiếp bến bờ xa xôi.
Ngày đông lại giá lạnh rồi,
Tình càng rét mướt... hồn côi mỏi mòn.

- Nhung Nguyễn -

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Cô đơn mùa đông

Đông lại về nơi ngõ vắng hiên nhà,Như nhắc nhở ta già thêm một tuổi.Tiếc thời gian sao trôi đi quá vội,Bởi cuộc đời ta vẫn kiếp đơn côi....

Một chiều đông

Chiều nay một chiều đông,Nghe thèm giọt nắng hồng.Thèm một vòng tay ấm,Cho đời bớt mênh mông....