Tôi về phố cũ cùng thu

2020-10-28 22:14:37
42

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn,
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá.
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ,
Có lạc không hay thiếu một điều gì?

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì,
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải.
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại,
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua.

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa,
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối.
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói,
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu.

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu,
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở?
Mắt ai rưng màu hoa tim tim nhớ,
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng,
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể.
Độ tan tầm người ta đông như thế,
Ấy vậy mà... vẫn thiếu một bàn chân.

- Huỳnh Minh Nhật -

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Thôi nhớ một người dưng
2020-10-28 21:23:18
73

Có lẽ giờ cô ấy đã dần quên,Một hình bóng tưởng chừng như quen thuộc.Nụ cười từng hằn sâu trong tâm thức,Giấc mộng chập chờn cũng muốn được yêu thương....

Chỉ mình anh nhớ gió

Xa Hà Nội em nhớ cốm mùa thu?Ban mai từng chuyến xe hoa ngõ nhỏ.Gánh hàng rong bâng khuâng phố cổ,Chỉ mình anh nhớ gió tháng mười ơi....