Tan

2019-07-31 22:19:10
105

Khi gót giày đã quen dấu con đường,
Những yêu thương hai ta lại rạn vỡ.
Những tưởng rằng đã phải là duyên nợ,
Vậy mà... cách xa.

Biết làm gì khi nơi em chẳng phải là nhà,
Để anh quay về khi lòng nhiều bão nổi.
Cố chấp làm gì, hơn thua được chi vài câu nói,
Cũng trót xát vào nhau hai chữ "đã từng".

Kể từ hôm nay ta lại là người dưng,
Đi ngược đường như chưa từng giao cắt.
Thứ em giấu trong tim là những giọt nước mắt,
Còn anh giấu đi đắng đót của riêng mình.

Qua hết rồi ồn ã, giờ ta lại im thinh,
Biết sẽ chẳng bao giờ va nhau trong cuộc tình này nữa.
Tiếng vang cuối cùng là của sự tan vỡ,
Nát, vụn, vỡ òa bởi những vết thương đau.

(st)

 

Bài tiếp theo
Chỉ mong mình đủ mạnh mẽ vượt qua
2019-07-31 21:58:20
183

Em đâu đợi nổi một cơn mưa...Rửa sạch hết nỗi buồn mình khô hạn.Người ta bảo nhận gì thì cũng đáng,Mình gieo thì, chính tay phải gặt thôi.Trộn hết bảng...

Đừng phiền đến nhau
2019-07-31 21:33:53
104

Nếu em nghe được một bài hát nào hay...Chợt gửi cho anh, người ở xa vạn dặm.Không phải lỡ tay, chẳng do sai phím bấm,Em gửi cho anh... vì em...