Tản mạn cuối năm về câu chuyện chiếc lá và gió

2018-12-30 17:11:45
625
Tản mạn cuối năm về câu chuyện chiếc lá và gió

Gió theo đuổi lá, hứa hẹn sẽ dẫn lá đi ngao du thế giới bên ngoài. Lá do dự, vội hỏi ý kiến của cây.

Cây nói: “Nếu em không rời đi, anh cũng sẽ không buông bỏ”.

Cuối cùng, có một ngày, lá bị gió làm dao động, nên đã lựa chọn theo gió phiêu bạt chân trời.

Trước khoảnh khắc rời xa cây, lá hỏi cây: “Anh, vì sao lại không giữ em ở lại?”

Cây nói: “Trên thế gian này, không phải chỉ mỗi mình em là lá!”.

Lá lại hỏi gió: “Tại sao anh lại theo đuổi em?”

Gió chân thành trả lời: “Vì trên thế giới không có hai chiếc lá nào giống nhau”.

Lá im lặng, là vì lá không hiểu được tình yêu hay là do gió quá cố chấp?

Bởi vì yêu, cây cũng không ngăn cản chiếc lá lìa cành…

Cây hỏi lá: “Vì sao lại phải lìa xa anh?”

Lá vui vẻ nói: “Bởi vì em muốn nhìn ngắm một chút thế giới bên ngoài”.

Cây thực sự quá yêu lá, vì muốn thỏa mãn nguyện vọng của lá nên đã không giữ lá ở lại.

Gió hỏi lá: “Em vì sao lại muốn đi cùng anh?”.

Lá vui sướng trả lời: “Bởi vì anh cho em được tưởng tượng, cũng giúp e thỏa mãn được đam mê”.

Nhưng rồi cuối cùng, lá cây lại nhận kết cục thê thảm vì không giữ được mình…

Khi chiếc lá đang ngắm nhìn thế giới, thì đột nhiên gió ngừng thổi, chiếc lá lắc lư rồi rơi xuống đất.

Từ đằng xa, một chiếc xe hơi đang tiến đến, nó chạy qua khiến chiếc lá nát vụn. Cây rất thương tâm, nó hối hận vì đã không giữ lá ở lại, cũng chẳng thể làm được gì khi chiếc lá đã biến dạng hình hài như thế.

Gió tiếp tục thổi, không chút xót thương, nói: “Bởi vì anh giúp em thỏa mãn, em cũng phải trả cái giá tương xứng, thậm chí là cái giá rất đắt”.

Chúng ta thông thường, cứ phải chờ đến khi bỏ lỡ, chờ đến khi không thể lui, thì mới biết được điều gì là quý trọng, mới biết điều gì không nên ôm giữ mãi.

Cuộc đời như chiếc lá, thoáng chốc lá đã lìa cành. Mỗi phút giây cuộc sống đều đáng tựa ngàn vàng, vậy nên phải trân quý, khi mọi thứ đã đi qua, hối tiếc cũng đã quá muộn màng.

Thông thường, những thứ không thể buông bỏ ấy, lại không phải là thứ đáng nên quý trọng. Những thứ đau khổ truy cầu, lại không nhất định đúng là thứ sinh mệnh cần.

Mỗi bước nhân sinh, con người thường bước đi quá vội vàng. Chúng ta phải nên học được cách dừng lại cười ngắm gió mây, ngồi tĩnh nhìn hoa khai hoa nở.

(st)

 

Bài tiếp theo
Học cách chấp nhận và mỉm cười
Học cách chấp nhận và mỉm cười
2018-12-30 16:52:50
298

Thông thường người càng từng trải thì càng trầm tĩnh, càng giản đơn. Người càng hời hợt thì càng nóng nẩy, càng bất an. Người thật sự mạnh mẽ không phải...

Đừng vì chùn chân mà bỏ lỡ
Đừng vì chùn chân mà bỏ lỡ
2018-12-29 16:31:50
364

Cơ hội thường ngụy trang thành khó khăn, đừng vì chùn chân mà bỏ lỡ! Không có con đường tắt dẫn đến thành công, để có được thành công, người ta...