Sao con cõng nỗi

Lưu bài yêu thích

Sao con cõng nỗi

Gian lao mẹ gánh một đời,
Trải qua dâu bể chẳng lời thở than.
Mẹ gánh...gánh luôn gió ngàn,
Gánh sương đội nắng chan chan bốn mùa.

Cuộc đời mẹ gánh sớm trưa,
Hoàng hôn rơi muộn mẹ chưa về nhà.
Sớm mai cuốc xới luống cà,
Đêm về lo lắng... con gà, đàn heo.

Đời mẹ gánh nỗi gieo neo,
Cõng thêm no đói cho đàn con thơ.
Bôn ba lặn lội như cò,
Nửa đêm còn thức ru con giấc nồng.

Thương sao mẹ gánh rét đông,
Chịu thân áo rách, nhường con áo lành.
Thương sao mẹ đội nắng hanh,
Kiếm từng hạt gạo, để dành nuôi con.

Một đời mẹ gánh cả non,
Con sao vát nỗi công ơn của Người.
Một đời mẹ cõng cả trời,
Con sao gùi nỗi sương đời mẹ mang.

Một đời mẹ gánh lệ tràn,
Con sao hứng được suối ngàn mẹ qua.
Một đời mẹ cõng mưa sa,
Con sao mang nỗi tuổi già mẹ trôi?

- Nguyễn Thanh Tâm -

Chia sẽ bài viết:

2 Cảm nhận

  1. Thái Hòa 2023-12-14 09:23:17

    Lắm khi nhớ thương người mẹ lao đao suốt đời vất vả vì con nhưng không biết viết nổi dù là một dòng.Cám ơn tác giả của bài thơ tuyệt vời về tấm lòng của tất cả các bà Mẹ của chúng ta.

  2. NguyenHiepTam 2023-10-27 03:49:43

    Một đời mẹ cõng mưa sa, Con sao mang nỗi tuổi già mẹ trôi?

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com