Quẳng gánh lo đi mà sống.

2019-01-16 21:38:15
186
Quẳng gánh lo đi mà sống.

Giáo sư hỏi các sinh viên: “Cái ly nước này nặng bao nhiêu?”

“50 gram”, “100 gram”, “125 gram” – các sinh viên trả lời.

“Tôi không thể biết chính xác nếu không cân.”, vị giáo sư nói: “Nhưng ý tôi muốn hỏi là điều gì sẽ xẩy ra khi tôi cứ giơ cái ly này trong một phút?”

“Chẳng có gì cả” – các sinh viên nói.

“Vậy điều gì sẽ xẩy ra nếu tôi giơ cao cái ly trong một giờ?”, giáo sư hỏi tiếp.

“Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ.”, một sinh viên trả lời.

“Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?”

“Tay thầy có thể tê cứng, và thầy bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện”, một sinh viên khác cả gan trả lời.

Giáo sư lại hỏi: “Rất tốt nhưng trong tất cả các trường hợp này cân nặng của cái ly có thay đổi không?”

“Không ạ.”, các sinh viên trả lời.

“Vậy cái gì đã khiến tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì cứ cầm nó mãi, thì tôi nên làm gì?”

Các sinh viên lúng túng, rồi một người trả lời: “Đặt ly xuống.”

“Chính xác”, giáo sư nói tiếp: “Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao, nghĩ nhiều hơn chúng sẽ làm cho bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Trong cuộc sống này cũng vậy, nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày trở nên trầm trọng, không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. Điều cần phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát, rồi tiếp tục cầm nó lên. Thỉnh thoảng, chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi để lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo.”

Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu và công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang theo. Còn bây giờ: giải trí và thư giãn trong hiện tại.

(st)

Bài tiếp theo
Ở đời nên học chữ "tuỳ duyên"
Ở đời nên học chữ "tuỳ duyên"
2019-01-15 22:09:25
132

Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa; Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn; Giữa tình cảm với nhau, có thể...

Mơ ngày đoàn tụ
Mơ ngày đoàn tụ

1. Lương dắt xe vào khu nhà trọ mới xây trong khuôn viên khu công nghiệp khi trời đã khuya, thầm mong Ngần, cô gái ở cùng phòng lúc này...