2018-07-16 21:12:13
196
Nó

Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó, đau khổ và cả hạnh phúc.

Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành: “Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín.

Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: “Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!”. Rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim.

Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.

(st)

Bài tiếp theo
Anh hai
Anh hai

Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ mắng: “Sanh ra... Giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như...

Ba tôi
Ba tôi

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như hai năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa...