Nhớ thu

2020-11-11 21:04:13
65
Nhớ thu

Phiêu lãng từ đâu gió đến đây?
Đông về ngõ trước xám màu mây.
Run run chiếc lá trong giá lạnh,
Mưa bay lất phất lạnh vai gầy.

Làm sao viết nốt những vần thơ?
Gửi chút yêu thương với đợi chờ.
Cả một trời yêu giờ tan vỡ,
Từ lúc thu phai thu hững hờ.

Thu đã đi rồi trăng đơn côi,
Lạnh lẽo nên trăng khuyết sau đồi.
Phủ lối sương mờ như mắt lệ,
Thương tình... khóc kẻ bạc như vôi.

Còn đâu thu hỡi dưới trăng xưa,
Bóng liễu bên hồ gió nhẹ đưa.
Tóc rối em bay anh nhẹ vuốt,
Yêu quá thu ơi... nói sao vừa.

Nhưng rồi thu cũng đã đi xa,
Giấu nắng hoàng hôn mỗi chiều tà.
Giận dỗi mưa về giăng khắp nẻo,
Khơi nguồn nhung nhớ lúc đông qua.

- Võ Ngọc Cẩn -

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Gió đầu đông
Gió đầu đông

Tháng mười một... gió đầu đông se lạnh.Sợi nắng vàng trốn lủi lúc tàn thu.Trời bên em lãng đãng những sương mù,Càng thôn thức nén kìm trong giọt nhớ....

Chợt nhớ chiều đông
Chợt nhớ chiều đông

Em ở nơi này không có mùa đông,Nhưng trong lòng cứ thấy lạnh giá.Buốt tê tái mỗi khi hoàng hôn xuống,Lạnh tâm hồn... lạnh nhiều lắm anh ơi....