Nhớ mãi một chiều mưa

2020-06-24 17:13:59
46
Nhớ mãi một chiều mưa

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt,
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu.
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy,
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu,
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé.
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ,
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người,
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ.
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể,
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em.

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên?
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy.
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy?
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh?

Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể.
Dù trước anh, em chỉ là cô bé,
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô,
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo.
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo,
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời.

(st)

Bài tiếp theo
Một thoáng ngậm ngùi
Một thoáng ngậm ngùi
2020-06-24 16:18:08
47

Em quay về đường cũ để làm chi?Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa.Thì thôi em như chưa lần vai tựa,Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng....

Chờ mưa
Chờ mưa
2020-06-16 21:41:56
84

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ,Góc quán quen nắng gắt trưa hè.Ký ức nào... cơn mưa rất lạ,Của một thời hai đứa chung che....