Nàng xuân chết

Lưu bài yêu thích

Nàng xuân chết

Nàng xuân chết trời xanh buông tiếng khóc,
Mạch sâu khơi gờn gợn sóng hồ thu.
Liễu quên rũ thông hững hờ ngưng tiếng,
Đàn không dây lạc phím giữa sa mù.

Em nằm đó núi rừng vang tiếng gọi,
Mưa thôi rơi, suối ngưng chảy, gió buồn.
Nắng cũng tắt... trăng khi mờ khi tỏ,
Ban mai rồi ta cứ ngỡ hoàng hôn.

Sóng thêm vỗ biển ầm ào cuồn cuộn,
Mây lang thang trôi mãi chẳng quay về.
Hoa rũ cánh xuân qua... rồi nắng hạ,
Lá thu vàng xào xạc dưới chân đê.

Đời quạnh vắng... đông chạnh lòng se lạnh,
Người quên ta, tình cũng bỏ quên ta.
Em yên giấc nghìn thu ôi băng giá,
Ta âm thầm ngày tháng tóc sương pha.

Nàng xuân hỡi... đành thôi... ta vĩnh biệt,
Hẹn tri âm tương ngộ... bến Giang hà.

- Hoàng Mai -

 

 

Chia sẽ bài viết:

1 Cảm nhận

  1. Hoàng Nguyên Phương 2023-03-12 06:19:05

    Bài thơ hay, tôi đã phổ nhạc bài thơ này !

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com