Mưa buồn hắt hiu

Lưu bài yêu thích

Mưa buồn hắt hiu

Lâu lắm rồi sao ta không thể viết,
Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu?
Từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu,
Dần thấm đẫm vào tâm hồn cô quạnh.

Mưa hắt hiu... rơi đầy ngõ nhỏ,
Đứng nhìn mưa nhỏ giọt... sầu hơn.
Bóng đèn đêm đâu xóa bớt cô đơn,
Đêm quạnh vắng... nghe hồn ta tê dại.

Thời gian ơi... có bao giờ quay lại?
Để ta về tìm lại dáng người thương.
Để mưa rơi tí tách chẳng thấy buồn,
Để ấp ủ bàn tay xưa bé nhỏ.

Mưa hắt hiu giọt buồn loang chén đắng,
Từng giọt buồn rả rích cùng mưa.
Người thương ơi có biết ta lạnh lẽo,
Lệ hay mưa đang đọng giữa tâm hồn.

Mưa hỡi mưa... đến bao giờ mới tạnh?
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn.
Ta gặp em với ánh mắt thân thương,
Nhìn môi nhỏ nở nụ cười tươi thắm.

Người thương ơi... ở phương trời xa thẳm,
Có hay chăng mưa lạnh lắm... người ơi?
Ngồi cùng mưa... tí tách đầy vơi,
Buồn lắng đọng hồn ta từng giọt nhớ.

(st)

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com