Một trời phượng cũ

Lưu bài yêu thích

Một trời phượng cũ

Hạ sang mùa... phượng đầy vai áo tôi,
Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi.
Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ,
Phượng của người tình gõ nhịp trên môi.

Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng,
Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong.
Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ,
Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?

Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm,
Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm.
Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ?
Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm.

Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan,
Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn.
Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá,
Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng.

Một lần thôi... tôi xin cánh hoa xưa,
Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa.
Màu phượng cũ đã về khung trời mới,
Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa.

- Huỳnh Minh Nhật -

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com