Lạc chốn thương đau

Lưu bài yêu thích

Lạc chốn thương đau

Không thể nào ôm em vào lòng nữa,
Ta dã man gieo đắng đót trong đời.
Đày bóng nhỏ bao đoạn đường cay nghiệt,
Ta say rồi, ta say quá em ơi.

Em hãy cứ cài chặt then đóng cửa,
Đừng để ta bắt gặp em lúc này.
Ta vô thức sẽ ôm chầm em mất,
Nhớ quá nhiều biết rõ cũng mây bay.

Ta cũng hiểu ngàn vạn lần không thể,
Gieo cho em thêm một chút xanh màu.
Nuôi hi vọng để rồi em thất vọng,
Rõ ràng rồi mình đến đoạn... không nhau.

Ta lủi thủi trở về căn phòng trống,
Bóng dáng em cứ quẩn mãi góc này.
Ta lạ quá đi tìm người tương hợp,
Hóa ra mình ta... lạc chốn thương đau.

(st)

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com