Khi mắt mẹ dính bụi

2020-05-11 21:18:39
51
Khi mắt mẹ dính bụi

Mảnh đất nghèo miền Trung có hai thứ đặc sản đã hoá thành thương hiệu, nắng gắt và gió Lào. Nắng có mặt khắp nơi. Rải đều như một tấm thảm dày, luồn lách vào mọi ngóc ngách, kẽ hở. Từ sáng sớm tới chiều muộn, ông mặt trời làm việc không ngừng nghỉ. Cho đến khi màn đêm buông xuống, ông mới chịu đi ngủ và nắng mới chịu tắt.

Gió Lào vốn mang nhiều hơi ẩm nhưng sau khi nhọc nhằn vượt dãy Trường Sơn hùng vĩ, đành phải trút bỏ hết, chỉ giữ lại sự khô khan và nóng bức. Gió Lào một khi đã phối hợp nhuần nhuyễn với nắng, sự vật ai nấy không chịu nổi. Chú Mực vốn thường ngày ham chơi cũng phải kiếm chỗ núp mình, đứng le lưỡi, nom rõ tội. Cô Nái sề ục ịch chỉ biết nằm yên trong chuồng, thi thoảng chỉ tốn sức cựa quậy để đuổi lũ ruồi nhặng bám đầy trên lưng. Bác Trống choai cũng không hùng dũng ò ó o nữa. Cây cối vốn xanh tươi mơn mởn giờ đây cũng thay áo. Một màu vàng rụa, héo úa chỉ bởi hít quá nhiều bụi, tắm quá nhiều nắng.

Ngoài đường bây giờ chỉ có hai nhân vật làm việc chăm chỉ, các cô bác nông dân và ông mặt trời.

Bà Dần mệt mỏi ngồi thụp xuống hiên nhà, tay nặng nhọc phe phẩy chiếc nón lá, những giọt mồ hôi nhễ nhại chảy dày trên má, thấm ướt cả tấm áo đầy những mảnh vá chằng chịt. Từ khi người chồng bội bạc bỏ đi biệt xứ, bà phải một mình làm lụng vất vả để nuôi hai con, cái Lan năm nay đã lên lớp mười còn thằng Tí mới học lớp ba. Dù phải khó khăn cỡ nào bà cũng không để con mình phải chịu thua thiệt chúng bạn. Bà đang nghĩ ngợi, chợt có tiếng bé Lan con gái bà nói vọng ra: “Mẹ ơi, tí nữa cho con một triệu đóng tiền học thêm nhé. Hôm nay không có tiền, thầy giáo không cho vào lớp.”

“Sao đợt này nhiều vậy con? Mẹ nhớ tháng trước đóng có năm trăm thôi mà.” – Bà rầu rĩ.

“Mẹ không biết gì cả, xăng tăng nên cái gì cũng phải tăng hết. Mẹ chuẩn bị tiền đi nhé.” – Cái Lan lên tiếng.

“Mẹ mới đóng tiền cho em Tí, giờ chỉ còn ba trăm nghìn. Con cầm đỡ, mai mẹ bán lứa heo rồi đưa thêm.” – Ánh mắt bà mệt mỏi đầy lo âu.

“Ứ, không được đâu. Mà thôi, để con lên năn nỉ thầy. Mẹ phải hứa mai có tiền cho con đấy nhé. Không con ở nhà luôn.” – Cái Lan dỗi.

Vừa dứt lời, cái Lan nhanh nhẩu chộp lấy xấp tiền được gói ghém cẩn thận, không quên nói với lại, tối nay con đi học về trễ, mẹ và em đừng đợi cơm con nhé.

Bà Dần chưa kịp dặn dò, bóng con bé đã mất hút sau rặng dâm bụt già. Ngoài ngõ, đám bạn đã chờ sẵn. Lan nhảy phóc lên sau xe bạn, mặt xụ xị: “Tụi bây, hôm nay tao chỉ còn ba trăm, mình nhậu sơ rồi đi hát. Mai bà già phát thêm tiền lương, tao bao tụi bây xả láng. Tiến lên thôi anh em!”

Đứng nép trong cửa nhà, mắt bà Dần nhòa đi, có lẽ do bụi. Ngoài kia, gió Lào vẫn thổi không ngừng...

Có lẽ trong mắt những đứa trẻ, phút giây vui chơi bên bạn bè thật đáng quý. Đâu biết rằng, mẹ đã hy sinh cả cuộc đời mình, chỉ vì con. Mãi sau này, khi con trưởng thành, liệu lúc ấy, hối hận đã là quá muộn…

(st)

Bài tiếp theo
Bà Tư
Bà Tư

Mặt trời chưa kịp nhú lên khỏi đằng Đông thì bà Tư đã lom com chuẩn bị cho ngày làm việc vất vả. Hôm nay bà và đứa cháu mới...

Gặp mẹ trong mơ
Gặp mẹ trong mơ

Một chiều êm ả, ếch nhái văng vẳng tiếng kêu rang ngoài đồng theo gió nhẹ đưa vào cái chòi chăn vịt giữa đồng....