Em sợ

2019-06-13 22:15:03
67

Khi tất cả câu từ như vô nghĩa...
Những yêu thương chẳng thể cất nên lời.
Quan tâm cứ đến – đi từ một phía,
Ta biết lấy gì giữ nhau, anh ơi?

Em khắc khoải giữa đêm dài vô tận...
Ôm hoang mang nghiệt ngã đến vô bờ.
Bao nét chữ cũng giày tim thống hận,
Đến khi nào cho nhau hết bơ vơ?

Em siết cả đêm vào trong sợ hãi,
Khung trời xanh ở lại vết chân trần.
Khi nuốt cả giọt sầu sâu, êm ái,
Còn gì trong man mác khúc mưa ngân?

Yêu dấu ạ, đã chọn nhau mà sống,
Cớ sao trăng mãi khuyết mảnh chưa tròn?
Yêu dấu ạ, lặng thinh, mà bão sóng,
Đã bao giờ anh thấy đủ héo hon?

Mùa đã khác. Và em, giờ cũng khác...
Yêu trong đau, nhấp rượu nhạt môi mềm.
Dù em biết dẫu là trăm phản bác,
Mối tình này... đau duy nhất riêng em.

(st)

Bài tiếp theo
Tháng sáu... nhớ
2019-06-13 21:25:38
53

Trời chiều nay... mây nhiều như nỗi nhớ,Tôi bóc tờ lịch trể nắn trên tay.Tháng sáu đến rồi, sao tôi chẳng hay?Trời se lạnh, tôi viết buồn ra giấy...Tháng sáu...

Người ra đi mãi mãi
2019-06-13 20:46:27
55

Người ra đi mãi mãi... Bỏ lại anh với trời.Mùa thu xưa đã cuốn,Lá rêu phong trên lối về.Tiếng mưa rơi lạnh lùng... Xóa tan đi cuộc tình.Chiều hoàng hôn...