Duyên phận

2020-05-17 15:45:46
62
Duyên phận

Biết rằng mình chẳng thể níu chữ duyên,
Khi trời cao chẳng se liền chữ phận.
Cớ sao tim giữa mênh mông biển sóng,
Vẫn muốn lòng ôm mãi bóng người dưng.

Biết rằng ta chỉ khoảng giữa lưng chừng,
Chơi vơi giữa tình yêu và tình bạn.
Nhưng cớ sao chẳng thể quên hay giận,
Tháng năm dài ta vẫn nhớ thương nhau.

Biết rằng mình như thế... khiến tim đau,
Muốn quên lãng mà cớ sao thật khó.
Bởi... có lẽ xưa ai quên chưa ngỏ,
Một lời yêu... nên nợ đến bây giờ.

Biết còn yêu... là còn mãi dại khờ,
Nhưng có lẽ chẳng bao giờ từ bỏ.
Dẫu cho ai đã vội quên chẳng nhớ,
Tim vẫn nặng tình... ôm duyên nợ trăm năm.

Có phải mình em... ngốc nghếch thế không anh?

(st)

 

Bài tiếp theo
Lời của trái tim
Lời của trái tim
2020-05-17 15:22:10
60

Anh không giàu như những đại gia,Nên chỉ có một món quà nho nhỏ.Trái tim yêu tặng riêng cho em đó,Yêu cả đời, em có dám nhận không?...

Tự lâu rồi chẳng còn những vương mang
Tự lâu rồi chẳng còn những vương mang
2020-05-13 21:09:57
64

Tự lâu rồi... chẳng nhắn nhủ hỏi han,Chẳng biết đến nắng tràn hay mưa đổ.Chẳng nói nữa lời yêu thương nhung nhớ,Chẳng quan tâm ai dâu bể thế nào....