Duyên phận đã buộc hai ta lại

2021-05-02 20:00:17
70
Duyên phận đã buộc hai ta lại

Thêm một lần mình tìm thấy được nhau,
Mãi yêu anh như ngày đầu gặp gỡ.
Ghép tim yêu xoa lành ngàn mảnh vỡ,
Nụ hôn ngần vương trên thớ môi xinh.

Tự bao giờ cứ mỗi sớm bình minh,
Quen có anh khẽ gọi mình thức giấc.
Trái tim yêu rộn ràng từng cung bậc,
Thủ thỉ rằng thương em mãi... ngốc ơi.

Sớm sương tan chim rộn hót vang lời,
Tia nắng ấm gọi mời ngày mới đến.
Phút bình yên mười ngón tay đan quện,
Những ân tình kết lại những mùa xanh.

"Em ru mùa bằng muôn nỗi nhớ anh",
Nghe đêm thở ngọt lành hôn tóc gió.
Bờ mi ngoan giấc điệp ân tình ngỏ,
Thèm vòng tay anh thỏ thẻ thương nhiều.

Em dại khờ anh nhắc nhở thêm yêu,
Phải thương mình trước khi yêu người khác.
Chuyện tình yêu chẳng thể đem đổi chác,
Ai chân tình, ai bội bạc tính toan?

Thêm một lần ru hẹn ước Tào Khang,
Cùng nguyện mong đá vàng bên nhau mãi.
Bởi phận duyên đã buộc hai ta lại,
Để kiếp này mình sẽ mãi bên nhau.

(st)

 

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Bẽn lẽn tháng năm
Bẽn lẽn tháng năm
2021-05-02 16:06:31
59

Rồi tháng tư cũng quay gót ra đi.Bỏ lại sau lưng những gì dang dở.Trên sân trường cánh phượng hồng chớm nở.Tím bằng lăng lay trong gió bâng khuâng....

Nhớ mùa hạ xưa
Nhớ mùa hạ xưa
2021-05-02 14:40:53
23

Tháng tư về phượng đỏ thắm sân trường,Chợt nhớ mối tình dễ thương ngày ấy.Bài thơ tình anh viết trên trang giấy,Trao em rồi sao vẫn thấy bâng khuâng....