Đời là thế biết sống sao cho phải

Lưu bài yêu thích

Đời là thế biết sống sao cho phải

Cảm ơn bạc bẽo của người,
Cho ta nếm đủ khóc cười hôm qua.
Người gieo thương tổn xót xa,
Để ta tỉnh ngộ nhận ra thương mình.

Cảm ơn người cạn nghĩa tình,
Bỏ mặc ta lại một mình đêm đen.
Để ta tự kiếm ánh đèn,
Kiên cường chống chọi sau phen bão đời.

Cảm ơn người đã đổi dời,
Ngày đông giá rét buông lơi hẹn thề.
Để ta chua chát tái tê,
Tự quàng khăn ấm... cơn mê tỉnh rồi.

Cảm ơn người bạc như vôi,
Đã gieo chữ bội... xé đôi tim này.
Khổ đau ngã gục hôm nay,
Dạy cho ta biết đắng cay vị gì.

Cảm ơn cả quãng xuân thì,
Người đã lấy hết đến khi đủ đầy.
Người quay gót... nát thân gầy,
Dạy ta bài học... để nay trưởng thành.

Cảm ơn người đã bước nhanh,
Buông tay để mặc tình xanh lỡ làng.
Dạy ta thấm nỗi trái ngang,
Để có người khác nhẹ nhàng bên ta.

Nâng niu, trân quý, xót xa,
Dịu dàng ôm lấy đời ta ấm nồng.

- Nghinh Nguyễn -

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2024 Bản quyền onlinetinhyeu.com