Đôi giày "Giáng sinh"

2018-12-14 22:22:38
116

Tôi vội vã bước vào một cửa tiệm trong Trung tâm mua sắm để mua gấp mấy món qùa Giáng sinh vào phút cuối cho đứa con gái. Kinh hãi nhìn đám đông, có lẽ tôi sẽ bị kẹt trong cửa tiệm đến muôn đời trong khi việc phải làm còn chồng chất, văn phòng còn bao nhiêu văn kiện chưa duyệt xong. Từ lúc nào chẳng rõ, Giáng sinh đã trở thành gánh nặng. Chẳng hiểu tại sao phải có cái ngày lễ phiền phức như vầy với bao nhiêu là thứ phải lo, quà cáp phải mua cho nguời này nguời kia, tôi mong có thể  lăn quay ra ngủ cho qua mùa Giáng Sinh như mấy chú gấu tỉnh bơ an giấc suốt mùa đông.

Tôi cố lách qua đám người đông đi lại như kiến để xông vào chỗ bán đồ chơi và tự hỏi không biết đứa con gái có thèm chơi đồ như vậy không.Tôi duyệt qua mấy dãy hàng bán đồ chơi và chọn đại một con búp bê nhìn cũng xinh xắn, chạy nhanh ra xếp hàng tính tiền.

Tình cờ tôi nhìn thấy một chú bé đứng gần đó, tay mân mê một đôi giày màu đỏ thật xinh xắn dễ thương, chú bé ôm đôi hài trên tay mặt sáng rỡ. Tôi nhìn chú bé và hơi ngạc nhiên, chú bé độ khoảng 7 tuổi, nhìn đôi hài với ánh mắt sáng như nhìn một mốn đồ chơi nó rất yêu thích.

Trong khi đó, chú bé nói với nguời tính tiền: “Cô có chắc là cháu thiếu tiền không? Cháu tính rồi là đủ tiền cơ mà!”

Cô gái trả lời có vẻ như chịu hết nổi: “Cháu có biết là cháu không đủ tiền rồi mà còn hỏi nhiều, lôi thôi quá đi. Cháu đứng qua một bên để cô tính tiền cho nguời khác, khi nào có đủ tiền thì đến trả.”

Tôi nhìn chú bé khuôn mặt buồn bã mình đứng nhìn đôi hài. Quan sát một lúc tôi hỏi: “Cháu mua đôi giày cho em gái cháu hả.”

“Dạ không, cháu mua cho mẹ của cháu. Mẹ cháu đang bệnh rất nặng và ba cháu nói mẹ sắp đi gặp Chúa Giêsu rồi. Đôi giày này mẹ cháu thích lâu lắm rồi, cháu muốn mua cho mẹ để mẹ mang đi gặp Chúa Giêsu. Mẹ sẽ đẹp lắm và sẽ vui lắm!”

Nghe đến đây, tôi mới hiểu ra là mẹ của cậu bé đang hấp hối nhưng cậu bé còn quá nhỏ để hiểu chuyện tử biệt. Và một nỗi đau xót tràn vào hồn tôi.

Chú bé nói tiếp: “Cháu nói với ba rằng dặn mẹ đừng đi ngay, nói mẹ hãy đợi con đi chợ về. Cháu chỉ còn thiếu vài đồng nữa mới đủ mua đuợc đôi giày, tất cả là tiền mà cháu đã để dành lâu nay nhưng vẫn còn chưa đủ. Chú có thể giúp cháu không? Mai mốt cháu sẽ đi làm trả lại cho chú.”

Nhìn chú bé tiu nghỉu cúi đầu im lặng. Tôi thò tay vào túi lấy tiền trao cho chú bé: “Đây, cháu cầm lấy đi. Trả tiền, rồi lo về với mẹ. Đôi giày đẹp lắm!”

Khuôn mặt chú bé chợt tươi rói và nói: “Vâng, cảm ơn chú rất nhiều! Chúa sẽ chúc lành cho lòng tốt của chú. Mẹ cháu sẽ vui lắm khi mang đôi giày này đi gặp Chúa Giêsu.”

Tôi bước ra cửa tiệm, trên đuờng lái xe về nhà tôi vẫn còn nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của chú bé đáng thương. Tình yêu của chú bé dành cho mẹ qúa mãnh liệt. Như một thiên thần Chúa gởi, cậu bé đã nhắc nhở tôi ý nghĩa của Giáng Sinh, mùa của yêu thương và ban tặng.

(st)

Cảm nhận của bạn về bài viết:

Bài tiếp theo
Giáng sinh xưa
2018-12-14 21:35:22
157

Sài Gòn đang ngập tràn không khí Giáng Sinh. Em nhớ ngày này của năm trước, anh nói lời từ biệt. Hơn hai năm rưỡi yêu nhau, mình yêu xa...

Hãy thử hòa mình vào những vũ điệu của cuộc sống.

Những khi bạn thấy căng thẳng, mỏi mệt, hãy thử hòa mình vào những vũ điệu của cuộc sống. Hãy ngước mặt lên trời, nhắm mắt lại và cảm nhận sự...