Đợi chờ

2020-10-14 17:42:49
41

Nắng trôi qua vùng cao rực cháy,
Em đi về quên tóc tơ riêng.
Khép áo giấu làn hương mười bảy,
Ta loay hoay gió cuốn lên tìm.

Cơn mưa cũ ướt mềm vai áo,
Nhớ nhung nào gõ nhịp trong tim.
Dốc đường thoảng dư hương mờ ảo,
Dã quỳ xanh nép bụi im lìm.

Ta khao khát tiếng yêu mùa hạ,
Để tắm mình trong mắt em yêu.
Môi hôn trao thuở nào vụng dại,
Thời gian đưa ngưng đọng trời chiều.

Hạ mùa này xác xơ mắt lá,
Câu thơ buồn ta viết hôm kia.
Cung đàn buông âm trầm rất lạ,
Như khóc thương một nỗi chia lìa.

Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi,
Dáng em về gót mịn chân qua.
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi,
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?

Chút luyến tiếc còn vương làn tóc,
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang.
Âm vang nào nghe như tiếng khóc,
Đêm nay buồn... nặng nửa ta mang.

- Huỳnh Minh Nhật -

Bài tiếp theo
Say
2020-10-13 22:10:15
28

Em muốn một lần được uống thật là say,Quên trời đất quên tháng ngày mệt mỏi.Cho quên đi bao muộn phiền, tiếc nuối...Và quên anh, quên ảo ảnh trong đời....

Vô tình thế sao?
2020-10-12 22:02:26
68

Mưa rơi... mưa lại rơi rồi,Mưa rơi như khóc như cười với ta.Khóc vì giọt lệ phôi pha,Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay....