Tình yêu là gì?
  • Hỏi thế gian tình ái là chi
  • Mà đôi lứa thề nguyền sống chết
  • Nam bắc hai đàng rồi ly biệt
  • Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san
What's Love?
  • Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ
  • Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao
  • Giờ chàng đang ở nơi nao
  • Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.
Liên hệ
lời hay ý đẹp:

Có một nỗi sợ mang tên “phiền phức”

Có một nỗi sợ mang tên “phiền phức”

Nói về “phiền phức”, tôi thường nhớ đến cô giáo dạy toán hồi cấp ba của mình. Lúc đó cô đã ngoài 60, “tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm”. Ấy vậy nhưng cô vẫn đi lại nhanh nhẹn, và đặc biệt là khi giảng bài thì thần sắc lúc nào cũng tràn đầy sức sống.

Mỗi lần hướng dẫn giải bài toán khó, cô thường trình bày từng bước từng bước làm bài trên bảng, rồi yêu cầu chúng tôi phải ghi chép lại tỉ mỉ. Có một lần giảng về dạng bài toán có nhiều cách giải khác nhau, cô đã yêu cầu chúng tôi chép vào vở để về nhà ôn lại.

Lúc ấy tôi cho rằng biết một cách là được rồi, học nhiều thế để làm gì? Vậy là tôi chỉ ghi chép lại cách giải đơn giản nhất, còn những cách còn lại tôi cho rằng sao mà phiền phức thế. Nào ngờ, cuối buổi hôm ấy cô đã thu hết vở của chúng tôi lên để kiểm tra. Tôi ngồi dưới lớp mà tim đập chân run, thầm cầu mong cô sẽ bỏ qua cuốn vở của mình…

Và quả đúng như những gì tôi dự liệu, cô đã thẳng thắn phê bình: “Cô từng này tuổi rồi còn không ngại khó ngại khổ, tuổi trẻ các em lại sợ là sao? Bây giờ các em làm biếng thì sau này sẽ phải đánh đổi bằng những giọt nước mắt của mình. Các em cứ trốn tránh như thế, thì sau này có thể làm được gì đây?”.

Quả nhiên, đến kỳ thi cuối năm, đề bài chính là dạng bài toán khó mà cô từng hướng dẫn. Tôi cứ loay hoay mãi mà không thể tìm ra lời giải. Càng vội vàng thì lại càng bối rối, kết quả là những bài tiếp sau đó tôi cũng không nhớ cách làm bài.

Kỳ thi năm ấy, cả cha mẹ và họ hàng đều rất kỳ vọng vào tôi, nhưng thành tích của tôi lại khiến mọi người thất vọng, tạo cho tôi một áp lực rất lớn trong lòng.

Chỉ vì một phút hồ đồ lười biếng mà tôi đã phải gánh hậu quả nghiêm trọng. Kể từ đó tôi đã rèn cho mình tính cách không ngại khó không ngại khổ. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi sẵn sàng đối diện với nó, giải quyết nó mà không hề trốn tránh.

Trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều phải đối diện với muôn vàn khó khăn khác nhau. Nhưng thay vì trốn tránh, cách tốt nhất là đối diện với nó, khắc phục nó, nếu không thì sớm muộn khó khăn ấy cũng sẽ quay về với chúng ta.

(st)

Danh mục