Chạy trong mưa

2020-09-19 21:08:38
37

Bức tranh vẽ một cô gái đang đứng giữa ngã ba, trên tay là chiếc vali nhỏ xách hờ. Có vẻ như cô ấy không mong chờ một con đường rõ ràng. Cô ấy chỉ đứng đơn độc vậy thôi. “Đúng rồi, đôi lúc tất cả những gì người ta cần là một mình”, An nói nhỏ với chính mình như vậy.

Mặt sàn trong khuôn viên triển lãm bóng loáng, phải đi cẩn thận lắm thì gót giày mòn mới không khiến ta lâm vào tình cảnh ngã sóng xoài ở một nơi sang trọng thế này. Ở góc khuất giữa hai gian phòng, An lén soi mình vào bức tường làm bằng đá thạch anh sáng trưng. Một lọn tóc rơi ra khỏi mối cột. Chán ghét với những tình tiết nhỏ nhặt, An giật mạnh sợi dây buộc. Đám tóc không được chăm sóc kĩ càng những ngày qua bung ra, khô cằn. An kéo vội mảnh khăn đang cột ở cổ tay, lùa tất cả cái đám rơm khô ấy vào một mối. Thế là xong. “Mình đang cần một mình, kể cả buộc tóc một mình. Chắc rồi”, cô lẩm bẩm.

Một vài người đi lướt ngang qua. Dần dà, người ta không còn tròn xoe mắt trước những cô cậu trẻ tuổi hay đứng lẩm bẩm hoặc nói chuyện một mình nữa. Bất cứ điều kỳ khôi gì, dù là quái đản đến đâu, cũng càng ngày càng được bao dung. Chỉ bởi họ còn trẻ. Có một người đàn ông tiến đến và nhắc nhở An về tiếng chuông điện thoại đang vang lên nhiều đến khó chịu ở phòng tranh lặng tờ.

An giật mình, xin lỗi lí nhí và bắt máy: “Nhầm số”. An bình thản bỏ điện thoại vào lại túi. Chỉ là một cuộc gọi nhầm số, nhưng cũng đủ để vạch trần sự thật rằng An ước muốn được kết nối với ai đó đến điên lên được. Ngoài kia là bờ sông trải dài ngút tầm mắt. Ráng chiều vàng vọt. Đâu đó, mặt trời ló dạng, báo hiệu hoàng hôn sắp đến. An bước vội ra khỏi cửa, đứng dưới nhánh cây bàng già. Hoàng hôn chẳng gắt, nhưng không hiểu sao làm mắt An đỏ quạch.

Bởi An đang nhớ về ngày cuối cùng họ gặp nhau. Minh hỏi: “Em còn yêu anh?”

“Nhiều lắm Minh ạ.” - An trả lời.

“Mình còn yêu nhau?” - Minh hỏi lại.

“Em không biết, Minh...” - An ngập ngừng: “Vì lẽ gì anh chán ghét em?”

“...Sự kỳ quặc của em từng một thời làm anh phấn khích, nhưng dần dà nó làm anh không còn hiểu chính mình nữa.” - Minh nói.

“Ví như tiếng hắt xi liên tiếp của em?” - An ngắt lời.

“Đúng. Âm thanh ấy khiến anh nhức đầu. Như máy khoan cắt bê tông trong buổi trưa nắng gắt từ ngôi nhà đang xây bên cạnh.” - Minh thành thật đáp.

“Em có thể... sửa chữa nó, Minh. Em sẽ thôi kỳ quặc...” - Giọng nói An bạc màu, đến nỗi làm cho nguôi đối diện có cảm tưởng xa lạ.

“Chúng ta yêu nhau, nhưng tất cả còn lại đều không thuộc về nhau.” - Giọng Minh lạnh lùng.

Cuộc đối thoại chấm dứt. Nó khiến cả hai hụt hẫng. An đón nhận sự lạnh lùng từ Minh một cách bình thản, không phiền hà, không tin nhắn. Một phần nào đó trong An vụn vỡ đi. Suy nghĩ trôi tuột vào những ngày tháng cũ, ngày mà Minh với sự bắt mắt và tỏa sáng của mình  đi xuyên đám đông và gửi trao An nụ cười. An tin Minh. Chính bởi vì tin, nên khi mọi thứ dần bạc màu, nó khiến An đau đớn đến ngã gục.

An nhắn cho Minh: “Em đang ờ phòng tranh, nơi lần đầu tiên mình gặp gỡ. Rồi em sẽ vào tiệm mỳ, gọi một bát mỳ nhưng không uống bất kỳ giọt nước mắt nào của mình nữa.”

***

Ở văn phòng, Minh đứng im lìm bên cửa kính. Điện thoại đã nằm sâu nơi túi áo. Một tháng trôi qua, đây là tin nhắn đầu tiên của An sau quãng thời gian im lặng. Ào về trong anh không gian vắng lặng nơi phòng tranh, với mắt An long lanh, tóc khô xù ấm áp. Khi anh tình cờ gặp lại An lần thứ hai trong tiệm mỳ nhỏ gần đó, anh đã nghĩ về định mệnh. Nghẹt thở biết bao khoảnh khắc anh đứng sau lớp cửa kính nhìn An buồn rầu ăn mỳ. Khói nóng bốc lên nghi ngút, phủ ướt đôi mắt An. Dáng ngồi như gom hết tất cả nỗi buồn trên đời này. Giữa khoảng lặng của mùa thu, một giọt nước to rớt xuống, rơi ngay vào bát mỹ. An bình thản cầm lên và uống, uống cạn cả giọt nước mắt của mình. Khoảnh khắc đó, Minh thấy đau. Kể cả bây giờ, giữa tòa nha sáng trưng, nghĩ lại, vẫn thấy đau. Vì lẽ gì mà An cứ cô độc hoài? Vì lẽ gì mà quãng thời gian bên Minh, yêu thương trong anh cũng không đủ để cô thôi nhấn chìm mình vào thứ xúc cảm mệt nhòai đó?

Anh yêu thương An nhiều, cả những lúc khùng điên khi cả hai đang chạy xe trên đường, bỗng An kêu Minh dừng xe và bảo: "Em chán anh rồi!”. Sau đó tự mình cứ đi bộ mê mải trên vỉa hè, thì anh vẫn kiên nhẫn kề bên. Nhưng dần dà, sự kỳ quặc nơi cô khiến Minh hoang mang. Mỗi khi rảnh rỗi, cô tháo tung đồng hồ hoặc laptop của Minh ra mày mò, tìm kiếm, rồi sửa chữa. Thỉnh thoảng, cô ngồi thừ, hóp bụng và phùng má. Minh bảo: “Làm gì đấy?” và cô đáp gọn lỏn: "Tập thể dục". Kinh hoàng hơn là lần cô đu người ra khung cửa sổ phòng Minh, treo mình lơ lửng ngoài đó. Máu dưói da Minh đông lại. Hóa ra vẫn còn một sợi dây chắc chắn nối cánh tay cô với song cửa, nhưng như vậy cũng đủ làm anh chết khiếp. Các trải nghiệm kỳ quặc với An đưa anh vào cảm giác của một mối quan hệ nguy hiểm, nơi mà lần đầu tiên Minh phải căng não ra đế hiểu đối phương của mình đang nghĩ gì, thích gì, sẽ làm gì. Đôi ba lần, một vài người xuất hiện. Đẹp đẽ, an toàn, xứng đôi.

Giữa cơn lạc lối, anh tự gọi nhớ bản thân mình về khuôn mặt của An, cùng đêm nào anh chạy xuyên mưa đến bên cạnh cô. Sau khi can đảm bấm dãy số lạ lẫm anh có được, sau buổi chiều kỳ lạ họ gặp gỡ nhau lần đầu tiên  và đoạn đối thoại còn hằn mơ trong tâm trí.

“An hả?” - Là anh.

“...ừ. Em đang nghe.” - Giọng An bình thản.

“Em biết là anh sẽ gọi cho em?” - Minh hỏi.

“Em đã mong vậy.” - An đáp.

“Em đang ở đâu?” - Giọng Minh vồn vã.

“Nơi này đang mưa, em mắc kẹt trong mưa. Bỗng dưng chẳng biết làm gì...” - Giọng An chùng xuống.

“Đọc cho anh địa chỉ và đứng tạm trong một mái hiên chờ anh.” - Giọng Minh vội vã.

Rồi Minh chạy. Trên vệ đường trơn ướt. Dưới những vòm cây còn đẫm nước. Xuyên qua rất nhiều ngưòi lạ. Hết khu phố khô ráo, bỗng mưa ở đâu kéo đến. Minh vẫn cắm cúi chạy. Qua hai cái ngã tư, góc đường tối tăm hiện ra. An đang co ro dưới mái hiên của một mái nhà cũ. Khi đứng trước mặt An rồi, bỗng dưng Minh mỉm cười. Lạ lùng làm sao khi ai đó xuất hiện và làm bạn cười mãi không thôi. Môi An đỏ cóng trên nền da tái xanh. Cô thầm thì qua hàm răng đang va vào nhau vì lạnh: “Hiếm khi có những cuộc gặp gỡ như thế này trên đời. Người ta luôn cần rất nhiều thời gian để hiểu về người đang đứng trước mặt.”

“Em biết anh hiểu em?” - Minh mỉm cười hỏi

“Ừ. Ngay khi chúng ta tắt máy và anh xuất hiện ở đây, ngay tức khắc.” – Giọng An run vì lạnh.

Buổi tối hôm đó là buổi tối lạ kỳ nhất mà anh từng có. Họ đi bộ dưới phố. Minh nhường áo khoác mỏng của mình cho An. Ở góc khuất ngã ba, mùi bánh nướng ở đâu ập vào mũi. Minh nắm tay An bước vào. Mở cánh cửa kính, một không gian sáng chói dội ngược mạnh mẽ. Giữa quầy hàng phủ đầy sắc màu lung linh từ những bột kem, cả hai chơi trò đoán xem đối phương sẽ thích ăn bánh gì. An chậm rãi chọn một cái Mousse xoài nhiệt đới vàng óng, như nắng Hawaii mùa hè. Riêng anh, anh lấy cho An một chiếc cup­cake nhỏ xíu, đơn giản, được phủ vụn cookie bên trên.

“Anh thích không?” - An hỏi.

“Thật sự thì anh thích cái bên cạnh hơn, rồi mới tới cái này. Em được 9 điểm.” - Minh cười ấm áp.

“Sao anh lựa chọn cái nay cho em? Em hoàn toàn thích nó, Minh.” - Giọng An ngạc nhiên.

“Bởi nó đơn giản, nhưng đẹp đẽ. Y hệt em.” - Minh nháy mắt.

Cô gái bé nhỏ lặng yên sau câu nói. Một cách chậm rãi, Minh thì thầm về những lựa chọn của cuộc đời. Đôi ba lần, ta buộc phải lựa chọn. Nhưng cũng giống như trò tung đồng xu, ta đã có ngay câu trả lời cho riêng mình trước khi đồng xu rơi xuống. "Cũng giống như chẳng hiểu sao anh lại chạy đến với em trong mưa và mua cho em cái bánh có màu xám tro này".

Cơn lạnh kéo qua, rùng mình. An hắt xì, luôn ba cái liên tiếp. Minh cười phá lên. Một vệt kem nhỏ dính trên ria mép anh. "Chùi giùm anh, An...", Minh lên tiếng.

An nhón chân, đưa ngón tay bé xíu lên mặt Minh. Hơi thở từ An phả ra mát lạnh, cả hai đứng bất động dưói ánh đèn đường. Ý nghĩ thấu suốt nhau ập đến, khiến khóe miệng bỗng dưng nhoèn thành một nụ cười

Đó là lần đầu tiên họ đi chơi với nhau. Trái tim anh phủ đầy sự kỳ lạ nơi cô. Dần dà, anh nhận ra bản thân không còn muốn những thứ bóng bẩy, vật chất, tiền bạc tầm thường như anh đã cố gắng mỗi ngày nữa. Anh chỉ mong buổi chiều tan tầm, anh qua chở An đi ăn tối, nghe những câu chuyện kỳ khôi của cô, cố gắng hiểu ý nghĩa của nó và làm mọi cách đế khiến cô cười.

Cánh tay An gầy xanh. Đôi ba lần, anh nắm tay cô, mà có cảm tưởng mình đang chạm vào không khí. Anh xót bắt An ăn điên cuồng. Đưa An tới những nơi An chưa từng đặt chân tới. Thậm chí ngay cả khi An lóng ngóng làm đổ một giàn đèn chùm có thiết kế lạ mắt ở khu mua sắm sang trọng vắng người, thì Minh cũng không lấy gì làm khó chịu. Bởi An mang đến anh sự sẻ chia cuộc sống trong lành, cùng vô vàn điều kỳ diệu qua cái nhìn của một cô gái trẻ tuổi. Nhưng rồi mọi thứ trở nên tệ đến mức, tiếng hắt xì của cô thôi cũng làm anh khó chịu. Anh đề nghị chia tay. Cô đồng ý, một cách khổ sờ.

***

Cuối năm, công việc đầy ắp. Minh chạy các dự án ngon lành và trôi chảy. Mọi thứ vẫn hoàn hảo, như chưa từng có đường ray nào trật bánh trong cuộc đời này. Nhưng cái sự thật rằng An đã xa anh một tháng, khiến anh đôi lần khựng lại. Có cô gái trẻ trong văn phòng thích anh. Cô ấy hay quàng một cái khăn mỏng quanh cổ. Mỗi lần đi sượt qua, hương thơm đọng lại gây ám ảnh không nguôi. Họ hẹn ăn trưa với nhau, nói về công việc cũng như cuộc sống. Kết nối được tạo lập một cách nhanh chóng và gần gũi. Anh lại được ở trong vùng an toàn của mình, tìm lại được cảm giác thoải mái của việc kiểm soát được tất cả, hiểu cái nhíu mày của người đốỉ diện mang nghĩa gì, hiểu khi nào thì nên nắm tay người đi bên cạnh...

Đôi ba lần, An nhắn tin. Những tin ngắn gọn, gãy đục: "Trời dạo này lạnh suốt. Em tập mặc áo len không cổ. Sợi len đâm vào da gây ngứa ngáy không chịu được.", "Dexter ra season mới rồi đấy!", "Hôm nay một ai đó hỏi em về anh. Em bảo anh vẫn ở trong thành phố này", "Minh, em buồn kinh khủng khiếp."... Các tin nhắn khiến cỗ máy trong anh lại trật nhịp. Như một kẻ hèn nhát, anh cứ ở mãi trong vòng tròn an toàn của mình, tự nhủ rằng mọi chuyện vẫn ổn, mà không hề biết rằng An từng đi theo anh tới quán ăn vắng, nhìn anh cười với một ai đó, rồi thôi. Đêm về, cô nhốt mình bên khung cửa sổ, khóc lặng lẽ.

Đêm. Thường xuyên có những cơn mưa đột ngột. Khi cơn mưa đi qua, nó để lại trong thành phố không khí ẩm ướt, buồn rầu. Ngoài kia đèn lên, trời bỗng dưng chuyển lạnh kinh khủng. Góc đường nọ có một cặp đôi đang cãi nhau

Cạnh đó, môt người lao công đang thản nhiên quét rác. Minh đi bộ. Ký ức đêm hôm nào đập vào tim đau nhói. Anh ngồi xuống một quán nước vỉa hè, thở dốc. Ông già bán nước nhìn chằm chằm vào anh. “Người già thật đáng sợ”, anh nghĩ vậy. Ở họ có đủ thông suốt để thấu hiếu nhiều cuộc đời, bởi chính họ đã sống đủ lâu để biết được rằng mùi vị mà người đối diện đã từng trải qua trong cuộc đời này là gì.

“Ông đã từng yêu ai chưa?” - Minh lên tiếng.

“Có chứ. Tôi và bà ấy tới nay vẫn sống hạnh phúc.” - Ông cười đáp lại.

“Cháu cũng muốn hạnh phúc.” - Giọng Minh ưu tư.

“Đơn giản thôi. Tận hưởng tất cả, kế cả khổ đau. Tốt nhất là cùng nhau.” - Ông lại cười nói.

“Ít người dám đánh đổi.” - Ánh mắt nhìn xa xăm

“Do người ta hèn nhát. Đến một lúc nào đó, người ta sẽ nhớ về thời trẻ, tiếc nuối khi nghĩ về lần đầu tiên bỏ nhà đi, hoặc cảm giác muốn bỏ tất cả để sống một cuộc đời mình mong muốn. Nhưng chẳng ai làm vậy.” - Ông lại cười.

Câu nói của ông già tựa như mũi dao chĩa mạnh vào anh, gây váng vất. Các ý nghĩa cuộc sống được bóc trần, không chút e ngại. Thời gian trôi lướt qua như một dòng phim chậm, về năm tháng anh vùi đầu học ở xứ người, rồi miệt mài ở những cabin trong những tòa nhà lắp kính sáng trưng, cả những mối quan hệ tẻ nhạt thoáng qua. Thật thảm hại khi nhận ra, năm tháng trôi, mà bản thân vẫn chưa trả lời được câu hỏi tôi là ai?

Minh từng hỏi An câu đó, An đáp nhẹ bẫng: "Là Minh. Là người biết yêu thương em". Minh từng hỏi một vai cô gái khác câu đó. Họ đáp vui vẻ: “Là Minh. Là một người đàn ông thanh đạt". Bỗng dưng anh muốn được nghe một âm thanh gì đó thật ồn ào. Thật lạ kỳ, khi điều anh muốn, là tiếng hắt xì của An.

“Bà ấy có tật xấu gì mà ông phải chịu đựng không?” - Minh hỏi

“Chẳng phải tật xấu đâu. Bà ấy mỗi khi bệnh thì hay rên rỉ, kể cả có mệt hay không. Muốn làm tôi chú ý đó mà.” -  Ông già phá lên cười.

Anh thôi cười. Anh đứng dậy, nói tạm biệt và bước đi. Rồi anh chạy. Như đêm nào, xuyên mưa. Sẽ có đôi lần như vậy trong đời, chúng ta gặp một sự việc gây bối rối và bản thân không thể tự tìm câu trả lời. Thường thì con người ta yếu đuối nhất lúc đó.

Và biểu hiện cao nhất của sự yếu đuối, là mong muốn được yêu thương. An đến và yêu thương anh, làm cho anh thôi nhạt màu. Ý nghĩ có khi nào lúc này đây, An đang ngồi ăn mỳ ở một tiệm ăn nào đó và lại uống cạn giọt nước mắt của mình như ngày xưa, khiến anh đau nhói. Anh nhấc điên thoại lên: “Là anh, An. Em ở đâu?”

“Em ngồi bên cửa sổ, ở nhà.” - Giọng An bình thản.

“Đừng đu mình ra ngoài lan can nữa, nếu không có anh.” - Minh nói.

“Vậy thì anh đến đi và em sẽ thôi làm chuyện rồ dại.” - An lên tiếng.

“Ngồi yên đó, chờ anh. Khi chúng ta gặp nhau, em có thể làm bất kỳ điều khùng điên nào khác cũng được kể cả đánh vào ngực anh.” - Minh nói trong thổn thức.

“Anh đến ngay đi. Em sắp chịu không nổi nữa rồi.” - Tiếng An vỡ òa.

Anh chạy, chạy mãi. Gót giày xém trượt vài lần, bờ vai đụng người đi ngược chiều vài bận... Anh bỏ qua tất cả. Ngang qua tiệm bánh ngọt, bản nhạc Pretty face của Sóley ở đâu vang lên chậm rãi. Anh dừng lại. Ghé vào mua hộp bánh nhỏ. Màu vàng của nắng va vụn coockie xám đen nằm yên trong hộp. Anh biết rằng mình sắp được hạnh phúc. Phố phường như đứng yên.

(st) 

Bài tiếp theo
5 thứ bạn không nợ bất kỳ ai

Có rất nhiều cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên xảy ra hàng ngày giữa mọi người và rất nhiều lần chúng ta âm thầm...

Ngày anh rời xa
2020-09-11 16:36:03
40

Xuân Hòa, nơi mà mỗi sinh viên thường nói "đi một về hai". Mối tình của hai người cũng bắt đầu từ đây....