Tình yêu là gì?
  • Hỏi thế gian tình ái là chi
  • Mà đôi lứa thề nguyền sống chết
  • Nam bắc hai đàng rồi ly biệt
  • Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san
What's Love?
  • Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ
  • Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao
  • Giờ chàng đang ở nơi nao
  • Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.
Liên hệ
lời hay ý đẹp:

Cậu bé ăn mặc rách rưới bẩn thỉu

Cậu bé ăn mặc rách rưới bẩn thỉu

Ở trạm dừng xe buýt nọ, một cậu bé ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu, đeo một chiếc túi theo sau một người đàn ông bước lên xe. Nhìn bộ dạng như là công nhân xây dựng. Mọi người xung quanh nhìn họ đầy ác ý và khinh thường, tiếng xì xào đâu đó bắt đầu vang lên.

Buổi sáng xe buýt vào buổi sáng thường đông chật kín người. Người ta bắt đầu cảnh giác với cậu bé hơn. Thời buổi này, những cậu bé lang thang như vậy thường bị nghi là những tay đạo chích, móc túi.

Vừa lúc có một người bước xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ, nhưng không lâu sau đó có một người phụ nữ mang thai bước lên. Cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: "Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ."

Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất và nhẹ nhàng rút một chiếc khăn tay từ trong túi ra lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười và nói: "Cô ơi cháu lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu ạ."

Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rùi đỏ mặt ngồi xuống. Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh nhìn cậu âu yếm nói: "Cháu thật là một cậu bé ngoan."

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: "Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!" (Forrest Gump là nhân vật dũng cảm trong cuốn tiểu thuyết cùng tên năm 1986).

Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cuối mặt xuống, người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: "Cháu cũng biết cuốn sách đó sao?"

"Vâng ạ, mẹ cho cháu đọc". "Thế cháu học được những gì qua cuốn sách đó?", người phụ nữ hỏi tiếp.

"Điều cháu học được là, đừng quan tâm ánh mắt của người khác, hãy đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt..."

"Mẹ cháu làm gì?", người phụ nữ lớn tuổi hỏi tiếp.

"Dạ trước đây mẹ cháu là giáo viên trong làng."

"Thế con bây giờ thì sao?"

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: "Mẹ cháu đang ở trong cái túi này!"

Người phụ nữ lại càng hoảng hốt hơn, người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể rằng: "Tôi là chú thằng bé này. Mấy năm trước bố nó mất vì bệnh, mẹ nó một mình nuôi con. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn, nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng. Dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, nhưng một ngày đi làm thì bị sắt rơi trúng vào người. Trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó..."

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: "Cháu có còn đọc sách không?"

Cậu bé nói: "Cháu mỗi ngày đều đến hiệu sách kế bên công trường để đọc."

Tới lúc này, tất cả mọi người không ai nói câu gì nhưng niềm hối hận và thương cảm bao trùm cả bầu không khí trên xe. Cậu bé đáng thương có vẻ ngoài nhếch nhác và bẩn thỉu chẳng ai ngờ lại có tâm hồn thánh thiện đến vậy. Họ càng cảm phục hơn người mẹ đã dạy dỗ cậu, khiến cậu dù ở trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn đến như vậy mà vẫn nuôi dưỡng một tình yêu thật to lớn với sách. Đó cũng là một trong những điều khiến cậu trở thành một cậu bé như ngày hôm nay.

Một lát sau, rất nhiều người tiến đến ân cần hỏi thăm cậu. Họ đều nói trong nhà mình còn rất nhiều sách và ngỏ ý muốn tặng lại cho cậu. Cậu bé nở một nụ cười trong sáng ngây thơ như một thiên thần...

Đứa trẻ nào cũng là một tờ giấy trắng. Những người đầu tiên vẽ lên trên tờ giấy đó, không ai khác chính là cha mẹ chúng. Cuộc đời chúng hay dở ra sao, tính cách tốt xấu thế nào thực sự đều do nét vẽ đầu tiên ấy. Nhưng đôi khi cha mẹ vô tình đã khoác lên mình con mình một lớp vỏ bọc, khiến chúng hình thành thói quen sợ hãi trước những ánh mắt phán xét của mọi người. Và khi bọn trẻ làm sai và bị chê bai, nó sẽ trở thành vết thương nội tâm mãi không lành. Cứ như thế đứa trẻ sẽ không sống với chính mơ ước của mình.

Mỗi người đều là duy nhất, là riêng biệt. Hãy dám sống là chính mình, vì chỉ khi ấy cuộc sống của bạn mới thực sự có nghĩa và đáng sống nhất.

(st)

Bình chọn

Thank you for voting
You have already voted on this poll!
Please select an option!
  • Trang web bạn thấy thế nào ?

Danh mục