Biển và ta

2019-06-24 21:34:48
147
Biển và ta

Đứng trước biển sao thấy mình nhỏ bé,
Dù đã giang tay ôm nước vào lòng.
Sóng cứ xô cho biển mãi mênh mông,
Để ngàn năm vẫn ôm tròn khát vọng.

Bờ cát dài lả lơi chờ đợi sóng,
Cho ngọt ngào âu yếm những nụ hôn.
Dẫu bạc đầu cũng chưa phút giận hờn,
Lúc bình yên là dạt dào nỗi nhớ.

Để ngọn gió cũng đôi khi than thở,
Bởi hờn ghen với cát trắng dịu êm.
Nắm tay nhau lâu vẫn chẳng nên duyên,
Phải chăng cứ xô sóng về nơi ấy.

Sao bỗng thấy cõi lòng mình tan chảy,
Bởi tâm hồn đã từng quá ngây thơ.
Yêu người ta mà cứ giả dại khờ,
Để một mình lang thang trên bãi vắng.

(st)

Bài tiếp theo
Sợi tóc
Sợi tóc
2019-06-24 21:22:42
37

Ngang qua bàn gương của vợ,Tình cờ thấy tóc vương rơi.Có sợi như vừa vội bạc,Sợi còn đang vẫn đen ngời.Tháng năm tảo tần vất vả,Anh thấy giận mình vô...

Khoảng cách, tình yêu và nỗi nhớ
Khoảng cách, tình yêu và nỗi nhớ
2019-06-21 22:10:06
154

Không biết giờ này người bên ấy ra sao?Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp.Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc,Rồi vùn vụt bay đi như...